Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/702 lượt.
khó hiểu.
“ Quốc Thịnh, anh ở đó từ khi nào?” – Cô ngỡ ngàng nhìn anh, tiếng mưa át luôn cả tiếng nói – “ Anh không sao chứ?”
<>
Cơn mưa vẫn dai dẳng không dứt, những giọt nước như bắn vào mặt cô đến đau rát, mắt vô thức nhắm nghiền, cố hít một hơi thật sâu.
“ Em có chuyện muốn nói, là muốn nói trực tiếp với anh. Đừng đi đâu nhé, em sẽ qua chỗ anh ngay!”
<>
Giọng Quốc Thịnh khàn khàn, đôi mắt u buồn vội né tránh ánh mắt cô, bất chợt nở một nụ cười lạnh:
<>
Cô mở to mắt, sấm chớp đùng đùng liên hồi như gõ nhịp vào tim cô từng giây từng phút, bàn tay cầm điện thoại cũng trở nên lạnh ngắt. Anh đã biết rồi sao?
“ Anh?”
Trải qua một khoảng thời gian dài đằng đẵng, cũng không biết mất bao nhiêu lâu mới nghe thấy giọng anh vang lên khe khẽ, có lúc đứt quãng, hệt như đang chế ngự cảm xúc nào đó:
<>
Sắc mặt anh nhợt nhạt, ngón tay lạnh buốt. Quốc Thịnh khó nhọc thở dốc, tim co thắt lại vì đau. Thừa biết rõ đáp án nhưng vẫn hỏi như thế. Anh quá ngu ngốc rồi!
Lại mấy phút nữa trôi qua ...
Phương Nhã như suy nghĩ thật kỹ câu trả lời, sau đó mới khẽ khàng đáp, giọng có chút đứt quãng:
“ Em ... rất vui, rất hạnh phúc!”
Trong tay Quốc Thịnh, chiếc điện thoại cảm ứng tưởng chừng như sắp nát vụn, những ngón tay anh nắm chặt đến mức trắng bệch, lồng ngực như tắc nghẽn lại, mọi thứ trong đầu dường như trống rỗng, một lúc lâu sau cũng không thể nói thêm được gì.
“ Quốc Thịnh, làm sao anh biết? Mấy ngày qua anh đã làm gì, nói em biết đi?”
Sắc mặt anh trắng nhợt, mắt đăm đăm nhìn cô trong màn mưa, bất chợt hình ảnh khi cô và một người con trai khác quấn quít bên nhau đầy hạnh phúc cứ liên tục hiện về, khiến tim không khỏi nhói đau:
<>
Trong khoảnh khắc, cô cảm nhận được nỗi chua xót dâng tràn trong lòng, hơi thở như đặc quánh lại, nín thở lắng nghe từng động tĩnh của anh, không bỏ sót một chữ nào.
Con đường trơn láng với những hàng cây xanh nối dài, xung quanh không một bóng người.
Hệt như, thế giới chỉ có anh ... và cô.
<>
“ Quốc Thịnh!”
Không biết từ lúc nào, những giọt nước mắt vội rơi trên má, mọi thứ trước mắt cô đều trở nên mơ hồ, không còn nhìn rõ được khuôn mặt của anh nữa.
Ánh mắt sầu thảm, anh nhìn cô cầu khẩn:
<>
“ Quốc Thịnh???” – Lấy cùi tay quẹt nước mắt, cô lắc đầu không hiểu.
<>
Tiếng mưa dồn dập, hàng mi cong rũ xuống, cô cúi đầu nhìn xuống đường để mặc cho nước mắt tuôn rơi. Rất lâu sau, cô mới rời mắt khỏi anh, từ từ quay mặt đi.
Ống nghe vẫn giữ nguyên trên tay, cuộc gọi vẫn chưa kết thúc.
Giữa màn mưa đen kịt, bóng áo trắng bị mưa hắt lên, bước chân ngày càng xa dần, đến khi bị cơn mưa cuốn đi, mất hút.
Đến lúc cô bất giác quay đầu lại, thì đã không còn nhìn thấy anh nữa.
Cuộc gọi cũng đã ngắt đi từ lúc nào.
“ Ào!!!”
Mưa trút như thác lũ, những giọt nước nặng hạt rả rích tuôn rơi như cuốn trôi đi mối tình đầu, để rồi mọi thứ đều chìm vào quá khứ, vĩnh viễn không quay trở lại.
Cô cứ đứng mãi trong mưa, nhìn mọi thứ xung quanh trong câm lặng mà không khỏi nghẹn ngào, lòng dâng tràn chua xót.
" Quốc Thịnh! Xin lỗi anh!"
Cho dù vạn vật xoay chuyển theo vòng tuần hoàn, trời vẫn chia ra ngày và đêm, trái đất vẫn không ngừng quay, thời gian vẫn luôn trôi đi nhưng ... khoảng cách thì lại ngày một xa hơn, có muốn cũng không thể nào níu giữ lại được khoảng khắc tươi đẹp của thưở ban đầu!
Vì khoảng cách quá xa nên số phận mỗi người mỗi rẽ!
Chính vì thế, nên chuyện của Quốc Thịnh cô hoàn toàn không biết!
Không biết rằng vì cô, anh đã vô tình bước chân đến địa bàn của Một Mắt. Chính vì vậy, anh mới biết được mối quan hệ giữa cô và Kevin tình sâu nghĩa nặng đến như thế nào!
Kevin ra mặt cứu cô, và ngay cả cô cũng bất chấp bản thân mà một lần nữa chạy vào địa bàn của Một Mắt. Hành động đó, dù là người mù cũng có thể nhận ra.
Anh từng rất giận, rất khó chịu hay thậm chí là rất ghét khi phải thừa nhận rằng đã có một người thứ ba xen vào cuộc sống của họ, đập tan đi tình cảm bao năm qua giữa hai người. Vì thế, vị trí quan trọng nhất trong lòng cô bây giờ có lẽ không phải là anh nữa!
Đó là điểm yếu của anh! Là nỗi đau của anh!
Nhưng anh vẫn cố chấp, muốn cho bản thân một tia hi vọng, vẫn muốn tin rằng ... tình yêu của họ không hề thay đổi!
Nhưng ...
Ba ngày thời hạn của Một Mắt, cũng chính là thời gian anh nhìn rõ được ... rằng vẻ mặt rạng ngời không hề lo âu, phiền muộn kia là minh chứng cho việc cô đã hạnh phúc như thế nào.
Anh tắt máy, ba ngày liền ở một khách sạn gần đó, không hề liên lạc với bất cứ ai, chỉ lặng lẽ theo dõi nơi Kevin sống qua thông tin mà Một Mắt cung cấp. Chỉ để tìm cho mình một đáp án hợp lý rằng ... cô có hạnh phúc không, có vui vẻ hay không mà thôi.
Giờ anh đã có được đáp án, đã biết được rằng cô hoàn toàn hạnh phúc. Vậy thì anh cũng nên hoàn thành nốt việc còn lại của mình!
Không thể thoát được ngày hôm nay... chí ít, anh đã có thể an tâm về Phương Nhã!
Còn Cẩm Tú, liệu sau này không có anh, rồi cô sẽ ra sao đây???
“ Khụ, khụ!!!”
Ho dữ dội, n