Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134706
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/706 lượt.
hững tia máu đỏ lòm hằn trên đôi mắt, anh đưa tay lên che miệng, xoay người bước đi.
Cơn bão qua đi, mưa lất phất!!!
Những hạt mưa mỏng manh rơi xuống đất vỡ tan thành từng mảnh nhỏ li ti hòa cùng gió. Trái tim của anh cũng không phải làm bằng sắt đá gì cả, chỉ cần một tác động nhỏ hệt như bàn tay ai đó bóp nhẹ, sẽ se sắt đớn đau, lạnh buốt tim gan không cách nào kềm chế được.
Anh đã bước chân vào hang cọp rồi, không thể thoát ra được nữa!
Anh biết, dù cương hay nhu, một khi đã dính dáng đến Một Mắt thì đừng mong bản thân được toàn mạng. Rất có thể, sau lần này anh sẽ không còn được nhìn thấy ngày mai nữa!!!
Gió đêm hiu hắt lùa theo từng kẽ tóc, từng tế bào trên người khiến lòng anh tràn ngập ưu phiền, đầu óc miên man suy nghĩ đến việc chỉ chốc lát nữa thôi, anh sẽ phải đưa ra quyết định của mình cho Một Mắt!!!
Vài phút sau, khi tâm trạng anh còn tràn ngập suy tư sầu não, vẫn không hề hay biết rằng có nguy hiểm đang rình rập trước mắt.
Từ xa, chiếc xe Benz bóng lưỡng màu bạc lao đến với tốc độ nhanh, càng lúc cự li càng gần nơi anh đứng, tuyệt nhiên vẫn không có ý định dừng lại ...
Màu chói lóa của đèn pha như chọc thủng giác mạc của con ngươi, đồng tử bất giác co lại, toàn bộ sức lực trong tích tắc bị trút cạn kiệt, cả người cứng đờ nhìn thẳng vào chiếc xe điên sắp sửa tông vào mình. Trong tích tắc, điện thoại anh cầm trên tay bị sự va đập mạnh liền văng ra xa, vỡ tan tành.
Anh khi đó, một chút cảm giác đau đớn cũng chưa kịp lan tỏa, thì trước mặt đã chỉ còn là một màu đen tăm tối ...
Giữa đêm khuya u ám, mùi máu tươi thoang thoảng phả ra ... chiếc xe hơi điên không mang bảng số nhanh chóng lao mất hút giữa con đường vắng không người ...
" Sinh ra trong một gia đình tội lỗi, cả người nhuốm đầy mùi tanh của máu, tôi như chết đi sống lại trong tình yêu không hoàn hảo. Dù không có được, tôi vẫn cố chấp muốn có, đến mức sẵn sàng đánh đổi bất cứ điều gì trên đời. Chỉ là ...
Vốn dĩ không thể nào ngờ, cái giá mà tôi phải trả cho những điều này lại quá đắt!
Quốc Thịnh! Em sẽ luôn yêu anh, ngay cả khi em chết!"
- Trương Cẩm Tú -
Trời đêm, không một ánh sao.
Một cánh tay buông thõng, sắc mặt anh trắng bệch như tờ giấy chìm trong vô thức hoàn toàn ...
Khi đó, một ngôi sao lập lòe trên bầu trời thoáng chốc vụt tắt.
----
Mười mấy phút sau khi anh còn đang trong phòng cấp cứu, thấp thoáng từ xa bóng dáng Cẩm Tú hốt hoảng chạy đến, sắc mặt tái mét không còn giọt máu.
" Quốc Thịnh!!!!"
Cẩm Tú gào lên như điên loạn nhào về phía phòng cấp cứu, đèn phòng đỏ rực vẫn sáng, cánh cửa im lìm không một tiếng động, chỉ có một cô y tá đi ngang qua trông thấy vẻ kích động của cô thì nhanh chóng cản lại:
" Cô ơi, không vào được đâu!"
Mái tóc dính bệt trên trán vì thấm đẫm mồ hôi, Cẩm Tú nhịn không được liền bật khóc, hai tay run rẩy níu chặt tay áo cô y tá hét lên:
" Cô y tá, cô nói cho tôi biết đi! Anh ấy sẽ không sao đâu, có phải không? Có phải không????"
Cô khóc nức nở, liên tục lắc đầu như người điên rất đáng thương. Tình cảnh này, những người đi ngang qua nhìn thấy cũng phải động lòng thương cảm. Nhưng vẫn là không có tiếng đáp trả, hoàn toàn không có ai trả lời thay cho cô câu hỏi đó.
Đèn đỏ phòng cấp cứu còn sáng rực, cô ngồi bệch xuống đất, không ngừng cầu nguyện anh được bình an, tuyệt đối không được xảy ra bất cứ chuyện gì. Nếu không, nếu không cô sẽ không sống nổi.
Nửa tiếng sau, cánh cửa cấp cứu cũng mở, một vị bác sĩ bước ra nhìn cô và nói:
" Cô là người thân bệnh nhân???"
" Bác sĩ, anh ấy không sao đâu phải không? Chồng tôi vẫn khỏe mạnh, tại sao lại ra nông nỗi này chứ?"
Gió lạnh run người, Cẩm Tú đôi môi không chút sắc máu thều thào với vị bác sĩ, đôi mắt đỏ hoe như người bị sốt, thể trạng vô cùng bị kích động. Nếu anh có bề gì, nếu như ... nếu như ...
" Xin lỗi, vụ tai nạn khiến chồng cô bị xuất huyết não gây tử vong lập tức. Chúng tôi rất tiếc!"
Trong phòng đợi, thời gian dài đằng đẵng như một thước phim quay chậm, rồi dừng lại giữa không gian.
Như sợi dây kéo căng bị đứt!
Mạch máu sự sống trong người cô cũng ngừng chảy!
" Không!!!" - Cô lắc đầu nguầy nguậy, lập tức lao vào chiếc giường anh đang nằm, cắn môi đến bật cả máu - " Quốc Thịnh, anh mau tỉnh dậy đi! Đừng dọa em nữa, làm ơn!!!!"
Sắc mặt anh trắng nhợt,hàng mi khép chặt lại yên trong giấc ngủ vĩnh hằng nhưng một tay vẫn co chặt không buông lỏng ... hệt như trong tiềm thức hoàn toàn không muốn buông tay, không muốn từ bỏ thứ gì đó!
Cô rơi nước mắt, nắm lấy hai tay anh chà lên má mình, cứ mãi lắc đầu như người điên, toàn thân lạnh ngắt hệt như đã chết:
" Quốc Thịnh, coi như hãy vì bé Hạo! Xin anh đừng chết, đừng rời xa em và con! Đừng đối xử với em như vậy! Em xin anh!!! Huhu!"
Làn hơi từ ngực dâng lên bỗng chốc tắc lại, khiến cô không cách nào thở được nữa. Một tay ôm lấy ngực trái, tay còn lại ôm chầm lấy anh nằm bất động trên giường, vừa cười vừa khóc:
" Anh tỉnh dậy đi, đ