Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Sa Ngã

Thiên Thần Sa Ngã

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341222

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1222 lượt.

i mấy cậu kia dậy đi, mình gọi mấy chiếc taxi về trường. Đạm Ngọc đứng dậy, ra lệnh.
Tiếp đó là một màn hỗn độn, có mấy cậu lật người nôn thốc nôn tháo, lũ con gái thấy thế thì nhảy bắn lên, hét thất thanh. Kéo cả đám sâu rượu ra ngoài, tống hết lên mấy chiếc taxi cho về trường.
Trên xe, Tiểu Nhiễm lại nôn lần nữa, bắt đầu tỉnh táo hơn một chút thì dựa vào người Đạm Ngọc không ngừng rên là đau đầu.
Đạm Ngọc ôm lấy đầu cậu ta, dịu dàng vỗ về lưng cậu, nhẹ nhàng dỗ dành:
- Tiểu Nhiễm ngoan nào, đừng lộn xộn! chỉ lát nữa là về đến nơi, ngủ một giấc là ngày mai lại ổn thôi mà!

Ai ngờ khi đến nơi, lúc cả đám lũ lượt lặn vào trong khu vườn trường, Tiểu Nhiễm bỗng bắt đầu lên cơn điên rượu, sống chết không chịu vào trong, lại còn hét gào ầm ĩ, kéo tay Đạm Ngọc không chịu rời ra.
Không có cách nào khác, Đạm Ngọc đành nói với đám kia:
- Các bạn cứ vào trước đi, để tôi chăm sóc anh ấy!
Thế là cả lũ đều bỏ vào trong.
Con đường bỗng chốc im ắng, Tiểu nhiễm rũ xuống vệ đường, đôi mắt nhắm nghiền, chân tay run rẩy, miệng giật giật lè nhè gọi tên cô bạn gái cũ.
Đạm Ngọc cũng quỳ xuống bên cạnh, ôm đầu cậu ta vào lòng.
Một chiếc taxi xịch đến, Đạm Ngọc vội leo lên.
- Đến khách sạn gần nhất.

Thuê một phòng, nhờ nhân viên khách sạn cùng giúp khiêng Tiểu Nhiễm say mềm lên phòng.
- Cảm ơn các anh! Cảm ơn! Em trai tôi đi sinh nhật, uống say quá!
Đạm Ngọc vừa cảm ơn vừa như giải thích.
Mấy anh chàng nhân viên ngoài mặt gật gù, nhưng đôi mắt rõ ràng ẩn chứa nụ cười – ai mà tin họ là chị em?
Dù sao anh chàng kia say đến vậy chắc cũng không đến nổi xảy ra ấn đề gì lớn, mấy người nhân viên yên tâm bỏ đi.
Đạm Ngọc mệt đến mức nằm bẹp luôn trên giường, nhìn khuôn mặt trẻ trung si tình của Tiểu Nhiễm, cảm thấy cô gái được cậu chàng yêu mến quả là người hạnh phúc.
“Kiều Kiều… anh yêu em…” Tiểu Nhiễm trở mình.
Đạm Ngọc không nhịn được bật cười, đứng dậy lấy khăn ướt lau mặt và những chỗ bẩn do nôn trúng trên người Tiểu Nhiễm.
“Kiều Kiều, sao em lại bỏ anh? Anh thật sự yêu em mà…” Tiểu Nhiễm nhíu mày kêu lên.
Tình yêu của một chàng trai mười chín tuổi… Đạm Ngọc ngồi bên cạnh cậu ta, nhẹ nhàng dùng tay vuốt má cậu, nghĩ, tình yêu của Tiểu Nhiễm, thật giống hệt như khuôn mặt trẻ trung của cậu, cũng trong sáng, cũng non nớt, cũng thuần khiết.
Đạm Ngọc vỗ về Tiểu Nhiễm, động viên:
- Ngủ đi! Ngày mai ngủ dậy đầu sẽ không đau nữa!
“Kiều Kiều… Kiều Kiều… Kiều Kiều… Kiều Kiều…” Tiểu Nhiễm vẫn không ngừng lảm nhảm. Đạm Ngọc giúp cậu ta cởi bỏ áo khoác, cẩn thận đắp chăn cho cậu.
“Đạm Ngọc…xin lỗi…” Bốn chữ đó bỗng bật ra từ miệng Tiểu Nhiễm.
Đạm Ngọc lặng đi một lát, dừng tay lại. nàng nghi ngờ nhìn Tiểu Nhiễm, nhưng cậu ta đã ngủ say rồi.
Sáng sớm, vừa tỉnh dậy, Đạm Ngọc đã thấy Tiểu Nhiễm ngồi trên ghế sô pha, đang nhìn mình.
- Cô dậy rồi à?
Đạm Ngọc ngồi dậy, mỉm cười.
- Hôm qua… thật là phiền cô quá.
- Không sao. Đầu cậu còn đau không?
- Vẫn còn một chút.
- Vậy để tôi giúp cậu pha một tách trà!
Đạm Ngọc nói, bật dậy khỏi giường.
- Ồ… không cần đâu!
Tiểu Nhiễm đứng dậy, đi theo sau Đạm Ngọc. Cậu ta đón tách trà nóng từ tay nàng, nói cảm ơn một cách chân thành.
- Tối qua, tôi… không nói gì với cô chứ?
Nhấp một ngụm trà, Tiểu Nhiễm ngẩng lên, lo lắng hỏi.
- Không. Cậu chỉ ngủ rất say.
- Tôi không nói gì thật à?
Đạm Ngọc cười nhẹ hơi giễu cợt. Nhớ đến cái tên cậu ta đã liên tục lải nhải.
Tiểu Nhiễm dường như nhớ lại điều gì, đỏ mặt, ngượng ngùng nói:
- Thật ra… thật ra, tôi rất thích cô ấy. nhưng cô ấy không muốn ở bên tôi, tôi bèn nhờ cô giúp giả làm bạn gái, cô không phiền gì chứ?
- Không có gì đâu, chúng ta là bạn tốt mà! – Đạm Ngọc cười thoải mái.
- Thật không? Cô coi tôi là bạn tốt thật ư? – Tiểu Nhiễm dường như có vẻ kinh ngạc không dám tin.
- Tất nhiên rồi! – Đạm Ngọc cười thân mật.
- Ấy, cô không biết đâu, tôi thật sự rất cảm động! Tuy là con trai Tào Lợi Hồng, nhưng tôi từ bé đã không có mẹ ở bên. Từ khi tối suy nghĩ đã thấy có một cô bảo mẫu luôn ở sát bên mình 24/24, làm gì cũng có người trông chừng. Cái cảm giác này… Ấy, không tin thì tôi nói cho mà nghe…
- …
- Tôi biết người ta thể nào cũng cho rằng tôi được sướng mà không biết sướng, nói tôi lớn thế rồi còn cứ thích lèo nhèo giả khổ giả sở. Nhưng mà ở trong chăn mới biết chăn có rận, cứ thử vào trường hợp như tôi sẽ hiểu ngay. Cho đến tận lúc học tiểu học, ước mơ lớn nhất của tôi là có thể tự do chơi đùa với các bạn cùng trang lứa.
- Bây giờ không phải cậu đang rất tự do sao? Bố cậu cũng sáng suốt đấy chứ, thấy cậu lớn rồi, cũng không quản cậu quá chặt chẽ nữa. Chẳng qua hồi đó cậu còn nhỏ nên bố lo lắng cho sự an toàn của cậu thôi.
- Còn lâu ấy! Nếu không vì hồi lớp 5 tôi uất ức quá tự tử một lần thì bố tôi chắc vẫn sẽ quản tôi như quản tù thôi!
- Cậu bảo sao? Cậu từng tự tử à?
- Ha ha, tất nhiên là không thành công! Tôi chỉ muốn dọa bố thôi! Thế nhưng mà linh lắm nhé, sau đó bố tôi đã nghĩ lại, không còn chăm tôi