Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1901 lượt.
r>- Được hay không thì vẫn phải thử một lần xem sao, không thể để mọi người chết cóng ở đây được.
Lão Ngũ nhìn tôi trân trối hồi lâu, rồi gật đầu ra chiều cảm thông:
\\
- Được! Nếu như thành công, thì cũng coi như mi đã bước đầu đạt tới cấp Địa Kiện, được như vậy thì cũng xứng đáng để hy sinh. Lại đây, cũng may khả năng lần mò vị trí của Lão Ngũ ta cũng khá chuẩn xác, để ta giúp.
Chị Giai Tuệ lập tức lao tới đứng chắn trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt Hắc Lão Ngũ, lắc đầu quầy quậy rồi ra sức ngăn cản:
- Không được, cách này mở khóa được hay không cháu không cần biết, nhưng không thể để đôi tay của Lan Lan tàn phế như thế được.
Tôi vô cùng xúc động vì chị Giai Tuệ đã thực lòng lo lắng cho tôi, nhưng việc này không thể trì hoãn được, tôi đành nhẹ nhàng ôm vai chị nói:
- Chị Giai Tuệ, trước mắt chỉ còn cách này mới giúp chúng ta an toàn thoát khỏi nơi đây. Chị yên tâm đi, nếu thành công thì coi như kĩ năng của em cũng được tiến thêm một bước; còn nếu không thành công, thì chúng ta sẽ biến thành băng đá trong nháy mắt, lúc đó đôi tay của em giữ lại cũng còn ý nghĩa gì nữa?
Nghe tôi nói vậy, chị Giai Tuệ im lặng suy nghĩ, nét mặt chị vô cùng đau khổ và day dứt. Sau một hồi, chị hít một hơi thật sâu, không nói thêm câu nào, chỉ lẳng lặng bước sang bên cạnh.
Lão Ngũ búng búng ngón tay vào mũi kim, rồi quay sang nói với chị Giai Tuệ:
- Nhớ giữ chặt lấy Lan Lan, chắc là sẽ đau ra trò đấy.
Chị Giai Tuệ lập tức vòng tay ôm chặt lấy eo tôi. Tôi cảm giác như chị đang dồn hết sức để ghìm chặt nhất có thể, cứ như sợ tôi bay đi mất, khiến tôi đau tức cả vùng bụng.
Lão Ngũ nắm chặt lấy bàn tay đang xòe rộng của tôi, đầu ngón tay cái lần nhẹ theo các khớp xương trong lòng bàn tay tôi, lão chậm rãi giảng giải:
- Lòng bàn tay có tổng cộng mười ba khớp xương, trong đó khớp nối các xương ngón tay với nhau là nơi nhạy cảm nhất, vì vậy người mở khóa cấp Địa Kiện vô cùng coi trọng vị trí này. Khi chọc kim vào sẽ hơi tê và đau một chút, thế nhưng cũng không đến mức quá nghiêm trọng. Dĩ nhiên là…
Đang nói tới đó, tay phải của lão đột ngột ấn mạnh xuống, đầu mũi kim sắc nhọn cũng theo đó đâm sâu vào lớp thịt trong lòng bàn tay tôi.
Ban đầu, tôi không thấy đau lắm, cảm giác chỉ hơi nhoi nhói giống như bị tiêm thuốc, nhưng đến khi mũi kim chạm đến xương, thì lòng bàn tay tôi giống như bị một chiếc búa lớn đập nát. Cảm giác đau đớn lan dần đến mọi điểm trong cơ thể, ngấm vào từng mạch máu nhỏ trong người tôi.
Tôi gào lên đau đớn, toàn thân quằn quại như muốn nổ tung, hai chân giãy giụa điên cuồng. Chị Giai Tuệ càng ôm siết chặt hơn, khiến tôi không thể nào nhúc nhích. Lão Ngũ lập tức thả chiếc kim, hai tay nắm thật chặt cổ tay tôi.
Kể cũng rất lạ, cơn đau vừa xong xảy ra đến bất chợt và đau đến tê dại, nhưng nó cũng trôi qua rất nhanh, chỉ vài giây sau tôi đã không còn cảm thấy đau đớn nữa. Chiếc kim vẫn đang cắm thẳng giữa lòng bàn tay, hơi chuyển động theo từng cơn rùng mình của tôi.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn Lão Ngũ qua làn nước mắt giàn giụa, đôi mắt lão rơm rớm, vẻ mặt cũng rất khó hiểu, nhưng lão vẫn nói tiếp với giọng thản nhiên:
- Dĩ nhiên là khi chọc mũi kim vào sẽ khiến ta đau đớn tới tận xương tủy…
Nói xong câu này, lão nhìn tôi, gật gật đầu, nở nụ cười ra chiều hài lòng, tôi có thể cảm thấy sự khích lệ và tự hào lấp lánh trong ánh mắt đùng đục ấy. Tôi hiểu rằng, những câu nói lúc ấy của lão thực ra chỉ là nhằm đánh lạc hướng sự chú ý, để tôi thả lỏng cơ thể và thoải mái tinh thần hơn. Nếu không làm như vậy, tôi e rằng mình không thể nào chịu nổi sự đau đớn tột cùng đó.
Tôi gắng gượng đưa tay gạt những giọt nước mắt đang lăn dài trên má, rồi cúi xuống nhìn lại kĩ hơn lòng bàn tay phải của mình. Cùng lúc đó, vị trí chọc kim vẫn đang tê buốt, nhưng một cảm giác ấm nóng dần lan tỏa, sưởi ấm bàn tay tê cứng của tôi. Cảm giác ấm áp này giống như mạch nước ngầm, chúng nhanh chóng lan tỏa từ lòng bàn tay tới mọi ngõ ngách dù là nhỏ nhất trên cơ thể, khiến tôi cảm thấy như có ngọn lửa đang cháy bập bùng bên trong cơ thể, xua tan cái giá lạnh đang vây bủa.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi cảm thấy hết sức ngỡ ngàng, lẽ nào tôi đã bước đầu đạt tới cấp độ Địa Kiện rồi sao? Và đây chính là cảm giác đó? Tôi ngẩng đầu lên nhìn Lão Ngũ và chị Giai Tuệ đang đứng co ro trước mặt, khuôn mặt hai người vẫn phủ đầy một lớp băng m