Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341908
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.
thịt khiến tôi ngạc nhiên đến tột độ. Giọt máu kia đang lan tỏa khắp mọi nơi trong lõi khóa, nó chảy đến đâu là từng bộ phận bên trong được “rã đông”đến đó. Thậm chí, từng phần trong lõi khóa như bánh răng, trụ khóa, lò xo hay thanh móc sau khi thấm máu nóng, liền phát ra thứ âm thanh vô cùng chói tai, giống như những vật đang reo hò ầm ĩ vì đã sống sót qua mùa đông lạnh giá, giờ là lúc mùa xuân sang, chúng ló đầu ra khỏi hang để tận hưởng không khí trong lành và tắm mình trong làn nắng ấm áp.
Tôi cố dồn nén sự kinh ngạc đang trào dâng trong phòng, dựa vào những càm nhận từ xương cốt, để đưa ra phán đoán chính xác về kết cấu bên trong lõi khóa. Thật là thần kỳ, cho dù mắt tôi không nhìn thấu tận bên trong, nhưng trong não bộ lại hiện ra một sơ đồ vô cùng chi tiết và rõ ràng, giờ thì tôi đã có thể dễ dàng nhận biết được đây là loại khóa gì.
Theo dự đoán ban đầu của tôi, con rắn lớn bám trên cánh cửa đá chính là chiếc khóa ghép với bốn mươi chín rãnh lõm xuống…
Dựa vào nguyên lí thông thường mà nói, với loại khóa này chỉ cần ghép đúng các mảnh ghép vào vị trí của nó là cánh cửa sắt sẽ tự động được mở ra. Thế nhưng, bốn mươi chín mảnh ghép kia lại bị lồng trong một kết cấu vô cùng đặc biệt. Trong số đó, có một mảnh ghép mang lỗ khóa và cũng là điểm mấu chốt của cả chiếc khóa khổng lồ này. Tất cả những miếng ghép được liên kết với nhau bằng đường rãnh và đường vân trên thân rắn, tạo thành một mạng lưới ảnh hưởng trực tiếp đến nhau; và cuối cùng, tất cả đường dẫn ngầm đều tập trung đến mảnh ghép mang lỗ khóa. Có thể nói rằng, đây chính là một biến thể của loại khóa lồng khóa với các mảnh ghép nối liền và liên kết chặt chẽ với nhau. Đấy là lí do vì sao chúng tôi đã lắp đúng tất cả các mảnh ghép rồi mà cánh cửa vẫn không chịu mở ra.
Mặc dù loại khóa lồng khóa này có kết cấu phức tạp, khó mở vô cùng, thế nhưng do đã đạt cấp Địa Kiện nên khả năng và kỹ thuật của tôi không còn như trước nữa. Dựa vào những cảm nhận từ khớp xương tay, chỉ một lúc sau tôi đã tìm được sợi dây nối của kết cấu phức tạp này.
Tôi xoay nhẹ kim móc sao cho sợi dây nối kia cũng chuyển động theo, chỉ có điều đoạn cuối của sợi dây nối bị quấn chặt lại thành một búi, nên phải dùng một lực lớn để tháo từng chút ra, lúc đó mới được coi là thành công.
Cho dù đã đạt tới cấp Địa Kiện, nhưng bản thân tôi chỉ là một cô gái, thậm chí còn chưa hoàn toàn trưởng thành, nên sức lực cũng có hạn. Tôi đã làm đi làm lại nhiều lần nhưng sợi dây nối cũng chỉ chuyển động được tí chút. Tôi loay hoay một lúc, quyết định đặt bàn tay trái lên bàn tay phải, dồn toàn lực nhấn mạnh chiếc kim xuống.
Chiếc kim chọc mạnh vào khớp xương, rồi trượt sang hai bên, phát ra âm thanh lạo xạo, khiến phần thịt xung quanh đó cũng bị chọc nát. Không biết tại sao lần này tôi mới cảm thấy đau thực sự.
Đau! Đau đến tột cùng! Lòng bàn tay tôi như bị hàng nghìn con kiến thi nhau xâu xé, mà mỗi vết cắn của chúng đều khiến tôi đau đớn đến tận xương tủy, đau đến điên dại. Cảm giác đau đớn đó khiến cho nước mắt, nước mũi tôi ầng ậc tuôn trào.
Lão Ngũ và chị Giai Tuệ tái mặt không hiểu vì sao tôi lại giãy giụa điên cuồng như thế, vội hốt hoảng chạy tới hỏi han, vì sao lại như vậy? Chị Giai Tuệ cuống cuồng lo lắng, không biết làm cách nào để giúp, chị đành đặt tay lên vai tôi định vỗ về cho đỡ đau.
Thấy vậy, tôi vội vàng né sang một bên, vừa khóc nấc vừa nghẹn ngào nói trong nước mắt:
- Đừng… đừng động vào em, không ai được động vào em, cả hai người đừng động vào em, hu hu… u… u, đừng động vào em…
Trong hoàn cảnh này, bây giờ không phải là lúc giải thích với họ, nhưng trong đầu tôi luôn hiểu rất rõ là dù loại khóa phức tạp đến mấy thì cũng đều có chung một đặc tính vô cùng kỳ quái, đó là khi mở chỉ một người được phép động tay vào, chứ nhất định không thể có bàn tay của người thứ hai. Chỉ cần một tác động nhỏ từ người khác thôi cũng sẽ khiến cho lực cân bằng của kết cấu trong lõi khóa tự động biến mất, điều đó sẽ khiến cho những sợi dây nối bị đảo lộn vị trí, lúc đó thì không thể đoán nổi sẽ nguy hiểm tới mức nào.
Hai người thấy tôi hét ầm lên như vậy liền lập tức đứng khựng lại, ngơ ngác nhìn nhau không biết phải làm sao cho đúng.
Tôi cố gắng chớp mắt, ép những giọt nước mắt rơi ra để nhìn rõ mọi vật hơn, khó nhọc lên tiếng:
- Đừng… đừng lo cho cháu,