Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.
ẫn nhau.
Đinh Hạo Hiên đụng đụng Nhậm Mục Diệu một cái,: “Hình như chúng ta tới không quá muộn, kịch hay vừa mới bắt đầu."
Nguyệt Tiêm Ảnh lảo đảo đứng lên, đã say, yếu ót lung lay hai lần.
Hạ Khiêm Dật liền đỡ lấy thân thể cô ngã xuống.
"Ha ha. . . . . ." Tiếng cười mềm mại đáng yêu mang theo ngớ ngẩn, cô ra sức nháy mắt mấy cái, nhưng vẫn chỉ có một cái bóng mơ hồ, "Nụ hôn lúc này chưa tới một phút, chúng ta làm lại!" Nói xong, cô kiễng chân lên với tới cổ hắn mà hôn ——
"A ——" Nguyệt Tiêm Ảnh cảm giác phía sau truyền đến sức mạnh.
Ám Dạ Tuyệt túm lấy cổ áo của cô, ôm cô đến phía trước, hai tay siết chặt bờ vai cô, "Nguyệt Tiêm Ảnh, tỉnh tỉnh! Không nên ở đây làm cho tôi mất mặt. . . . . ."
Đinh Hạo Hiên nghi ngờ nói: "Có phải sau khi uống rượu, đều có thể khá chủ động hay không?"
"Trở về mình sẽ thử !" Trên mặt Nhậm Mục Diệu thoáng hiện ý cười gian xảo, làm như có thật gật gật đầu
"Cậu không phải là muốn chuốc say tiểu Du Du chứ?"
Nhậm Mục Diệu quay đầu, thoáng hiện nụ cười tà, "Chẳng lẽ còn có người tốt hơn sao?"
Ám Dạ Tuyệt muốn làm cô tỉnh rượu, càng không ngừng lay động cô, "Rượu là thứ thối nát, còn uống nhiều rượu như vậy. . . . . ."
"Buông. . . . . ." Nguyệt Tiêm Ảnh khẽ nhúc nhích mí mắt, miệng hu hu nỉ non , "Anh không buông tôi ra, anh sẽ hối hận ."
"Em đang ra lệnh cho tôi sao? Tôi Ám Dạ Tuyệt từ trước đến nay chưa bao giờ hối hận. . . . . ."
Ám Dạ Tuyệt còn chưa nói hết, Nguyệt Tiêm Ảnh đã không ngăn được quằn quại trong bụng mà phun ra ——
"Nôn. . . . . ." Màu trắng ngà tỏa ra mùi hôi chua ghê tởm từ trong miệng cô phun thẳng ra phía trước, không nghiêng lệch, vừa lúc rơi vào trên âu phục màu đen của Ám Dạ Tuyệt.
"A!" Mọi người nhao nhao hít vào một hơi lạnh.
Đêm nay rất không yên ổn, trái tim yếu ớt của bọn họ lại gặp đả kích lần nữa, trái tim giống như chống đỡ không nổi, nói không chừng sẽ bị nhồi máu cơ tim.
Đinh Hạo Hiên vui sướng khi người gặp họa mà lắc đầu, "Nhậm Mục Diệu, mình thấy cậu về nhà không nên thử, Ám Dạ Tuyệt đã chứng minh chiêu này có hệ số nguy hiểm rất cao."
"Nguyệt Tiêm Ảnh!" Ám Dạ Tuyệt kéo giọng rống to, giữa đôi mắt tàn bạo hung ác có ngọn lửa đang bốc cháy mãnh liệt.
"Nôn —— nôn ——" nôn khan hai lần, phát hiện dạ dày đã trống trơn, đã không nôn ra được gì nữa.
Hai tay Ám Dạ Tuyệt vẫn giữ chặt hai vai cô, cô đưa tay kéo ông tay áo của hắn, lau miệng sạch sẽ, "Hô. . . . . . Cuối cùng cũng thoải mái." Ngã vào trên sô pha, khẽ khép mắt lại, lập tức không có tiếng động, ngủ thiếp đi.
"Nguyệt Tiêm Ảnh!" Ám Dạ Tuyệt nghiến răng nghiến lợi mà quát, khuôn mặt xám xanh ngưng đọng một tầng sương lạnh, ánh mắt tối tăm mang theo hơi thở khát máu, hận không thể ăn tươi nuốt sống cô.
Lăng Phong Ngãi không tự nhiên mà bĩu môi, cố gắng nén cười, khom lưng nhìn nhìn Nguyệt Tiêm Ảnh nằm trên đệm, "Báo cáo Tuyệt thiếu, cậu ấy đã ngủ."
******************************
"Ừm. . . . . ." Một tiếng ưm nặng nề vang lên, "Đau quá. . . . . ." Hai tay nhỏ nhắn mềm mại gõ gõ đầu, cảm giác có ngàn vạn con sâu nhỏ đang ăn mòn trong đầu cô.
Nguyệt Tiêm Ảnh cố gắng mở đôi mắt mơ màng ra, ánh sáng chói mắt làm cho cô không thể mở mắt ra ngay.
"Đáng đời!" Ám Dạ Tuyệt vừa chạy bộ buổi sáng về trên người vẫn còn mặc quần áo thể thao, có cảm giác ác nghiệt tàn bạo trên người hắn đã giảm bớt, trở thành hơi thở ánh mặt trời tươi đẹp.
Sợi tóc nhỏ vụn đen tuyền bởi vì sương mà chia làm từng sợi, rơi ở trên trán, chỗ lọn tóc tích tụ nước nhỏ xuống từng giọt từng giọt, mũi cao ngay thẳng chiếu ra màu sắc sáng bóng. Hắn đang cầm cái khăn trắng lau những giọt mồ hôi trên trán.
"Thật là, sao anh lại không có chút thông cảm chứ?" Nguyệt Tiêm Ảnh ra sức gõ đầu của mình, hi vọng có thể giảm bớt một chút cảm giác đau đớn.
Mặt Ám Dạ Tuyệt cứng ngắc, bày ra gương mặt xấu xa, hừ lạnh nói: "Biết rõ mình không thể uống rượu, còn uống nhiều, không say rượu mới là lạ!"
"Uống rượu?" Nguyệt Tiêm Ảnh lắc đầu, vẻ mặt oan uổng, "Hôm qua tôi có uống rượu sao? Sao một chút ấn tượng tôi cũng không có?"
Nghe xong lời nói này, Ám Dạ Tuyệt thật muốn bóp chết người phụ nữ trước mắt này.
Cô lại quên sạch sẽ chuyện ngày hôm qua, nhưng mà. . . . . Ám Dạ Tuyệt lại ghi lòng tạc dạ, cả đời cũng sẽ không quên! Đoán chừng tất cả điều xấu hổ của cuộc đời hắn, tối qua đều đã vượt ra hết rồi.
Ám Dạ Tuyệt đến gần cô, cúi người, mặt dần dần dựa sát cô, đôi mắt thâm thúy đang khuấy động khác dường, "Cô gái, em thật sự không nhớ rõ hôm qua đã làm chuyện tốt gì sao?"
Khuôn mặt tuấn tú lãnh khốc dần dần phóng lớn trước mặt Nguyệt Tiêm Ảnh, mắt thấy cánh môi mỏng kia sắp đụng môi cô, cô lập tức quay đầu, "Tối qua tôi đã làm chuyện tốt gì?"
Ám Dạ Tuyệt thờ ơ cười nói: "Nếu không, tôi giúp em nhớ lại!" Ngón tay thon dài bắt lấy cằm của cô, nâng lên, nhắm ngay cánh môi hồng rơi xuống.
"Ưm. . . . . . Buông, đàn ông thối!" Giọng nói nát vụn từ trong răng môi bật ra.
Chữ "thối" này giống như ma quỷ phóng lớn vô hạn trong đầu Ám Dạ Tuyệt, mày hơi hơi x