pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342076

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2076 lượt.

o sát hai thuộc hạ áo đen, quần áo màu bạc của hắn được làm bằng tay có vẻ rất nổi bật, giữa ung dung tàn bạo lộ ra hơi thở vương giả cao quý, làm nổi bật mặt nạ màu bạc trên mặt hắn, tăng thêm khí chất xinh đẹp.
"Lệ đường chủ, khách sáo!"
Ám Dạ Tuyệt duỗi tay bắt tay với Ám Dạ Lệ, trong lúc tay của hai người chạm vào nhau, đồng thời ánh mắt hai người cũng đang va chạm, trong lúc này nhiệt độ không khí đột nhiên giảm xuống, hiện lên tia lửa điện, ánh mắt sắc bén nếu biến ảo thành đao kiếm, mặt của đối phương đã vỡ nát rồi.
Hai cặp mắt tối tắm rất giống nhau, giống như khắc ra từ một khuôn mẫu.
"Ha ha. . . . . . Hoan nghênh Tuyệt thiếu đại giá quang lâm, thật vinh hạnh cho kẻ hèn này. . . . . ." Hạ Lan Xích gượng gạo cười to hai tiếng, tách hai bàn tay đang nắm chặt ra.
Đáy lòng Hạ Lan Xích nói thầm: Thật là, chỉ một chút Ám Dạ Lệ đã thiếu kiên nhẫn, "tình cảm nồng nàn" với đối phương như vậy, cũng không sợ bị đồn hắn là BL giống Ám Dạ Tuyệt sao, hơn nửa còn là loạn luân anh em —— thật sự là chấn động rồi. Hạ Lan Xích lắc đầu, ài đã là lúc nào, mà trong lòng hắn ta lại còn suy nghĩ vớ vẩn.
Ám Dạ Lệ nhận ly Whisky phục vụ đưa tới, đưa một ly cho Ám Dạ Tuyệt, giả vờ vô ý nói: "Tuyệt thiếu, dường như đối với chuyện Ân lão đại chết, cậu vẫn thiếu Ưng bang một câu nói."
Ám Dạ Lệ không hề muốn vòng vo, trực tiếp liền đi thẳng vào vấn đề.
"Thật có lỗi, gần đây công việc quá bận. . . . . ." Khóe miệng Ám Dạ Tuyệt thoáng hiện cười nhạt như có như không, "Tối nay là bữa tiệc sinh nhật của Lệ đường chủ, không thích hợp bàn công việc."
"Tuyệt thiếu là người bận rộn, không biết lần sau lúc nào thì \'nhàn rỗi\', đúng lúc, đêm nay chúng ta đều có thời gian, hay là nên công khai giải quyết chuyện chưa quyết xong đi!"
Thật không ngờ hai nhân vật oai phong một cỏi trong hắc đạo, lại nói lời nói khách sáo đàng hoàng như vậy. Anh một câu, tôi một câu, không nhanh không chậm đánh vỡ giới hạn cân bằng, Nguyệt Tiêm Ảnh đứng bên cạnh có chút buồn ngủ. Cô có cảm giác tác dụng của mình giống như một cái bình hoa, đặt ở bên cạnh hắn, làm vật trang trí.
Sóng Ngầm Mãnh Liệt
Nguyệt Tiêm Ảnh nhàm chán mà ngáp một cái, anh mắt nhìn phía bốn phía, tìm kiếm có chỗ nào thú vị . Bất mãn nhìn chung quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt rơi vào mặt nạ màu bạc trên mặt Ám Dạ Lệ.
Cô nghiêng đầu nhìn kỹ, "Đây là hóa trang sao? Mặt nạ của anh thật đẹp. . . . . ." Nói xong, cô giơ tay lên, tay mềm trắng mịn dần dần tiếp sát mặt nạ. . . . . .
"Bốp ——" Ám Dạ Lệ không chút khách khí gạt tay cô ra, con ngươi lạnh lẽo lườm cô một cái.
Sức của hắn rất lớn, Nguyệt Tiêm Ảnh cảm thấy mu bàn tay nóng rát đau đớn, rất nhanh liền nổi lên một mảnh đỏ bừng, "Không phải là xem mặt nạ của anh một chút thôi sao, thật nhỏ mọn!" Nguyệt Tiêm Ảnh chu miệng lên nói thầm .
"Em quá vô lễ rồi. . . . . ." Ám Dạ Tuyệt nâng tay cô lên, đặt ở miệng nhẹ nhàng thổi, "Lần sau không thể lỗ mãn như vậy, có biết hay không?"
Giữa đôi mắt tối tăm của Ám Dạ Tuyệt tràn đầy cưng chiều, điều này làm cho Nguyệt Tiêm Ảnh ngẩn ra, cả kinh khẽ nhếch miệng nhưng không nói ra tiếng nào. Thực hoài nghi lỗ tai của mình có phải có vấn đề rồi hay không ? Từ khi nào thì Ám Dạ Tuyệt diu dàng như nước vậy, điều này làm cho Nguyệt Tiêm Ảnh vừa ngạc nhiên vừa sợ, cô biết nếu không có mục đích, Ám Dạ Tuyệt tuyệt đối sẽ không làm như vậy,hiện tại cô thật giống như là một quân cờ trong tay hắn, hoàn toàn không có quyền tự chủ.
Bởi vì Ám Dạ Tuyệt xuất hiện, làm cho toàn bộ chú ý của Ám Dạ Lệ đều trút vào trên người hắn, ánh mắt cũng không nhìn qua bạn gái bên người hắn. Hiện tại bình tĩnh đánh gia kỹ một chút, không thể không nói ánh mắt Ám Dạ Tuyệt không tệ, báu vật gởi cảm như vậy, có thể dễ dàng chinh phục đàn ông.
Người phụ nữ này có địa vị không thấp trong lòng Ám Dạ Tuyệt.
"Không biết có vinh hạnh mời người đẹp nhảy một điệu nhảy hay không?" Ám Dạ Lệ thân sĩ mà khom lưng.
Nguyệt Tiêm Ảnh hơi chút do dự nhìn Ám Dạ Tuyệt một chút, lần đầu tiên tham dự tiệc tối như vậy mà nơi này đều là người xa lạ, khó tránh khỏi sẽ có chút căng thẳng. Hiện tại muốn cô ăn mặc hở hang như vậy khiêu vũ với đàn ông, rõ ràng chính là cho hắn cơ hội ăn đậu hủ của mình. Nhưng mà, lại ngại từ chối trực tiếp với anh đẹp trai chân thành, chỉ có thể dùng ánh mắt cầu cứu Ám Dạ Tuyệt.
"Nếu Lệ đường chủ mời, thế thì không thể từ chối tấm lòng rồi?"
Cái gì? Ám Dạ Tuyệt không những không giúp cô, lại còn đẩy cô cho Ám Dạ Lệ. Sao Nguyệt Tiêm Ảnh lại cảm thấy, Ám Dạ Tuyệt giống như má mì kiếm khách cho cô chứ?
Nguyệt Tiêm Ảnh tức giận trợn mắt nhìn hắn, "Cực kỳ vinh hạnh!" Đưa bàn tay ngọc thon dài ra, để lên tay Ám Dạ Lệ.

Tiếng nhạc trong veo uyển chuyển hàm xúc giống như dòng nước trong lẳng lặng chảy theo dòng, thay đổi trong không khí, kích thích mỗi vòng sông nước . . . . . .
Tuy là lần đầu tiên gặp mặt người lạ, nhưng là hai người lại phối hợp khiêu vũ không chê vào đâu được, xoay tròn, từng tí. . . . . . Cô giống như một đóa tường vi nở rộ, xinh đ