Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342090
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2090 lượt.
thấu xương.
Ánh sáng lạnh trong mắt liền ngưng lại, xoay người hỏi: "Đã đưa Tuyết. . . . . . Nguyệt Tiêm Ảnh vứt vào phòng chưa?"
"Ừm! Không biết khi nào thì Ám Dạ Tuyệt ra tay, để giảm lộ ra sơ hở, cho nên đã đưa cô ấy qua đó."
Ánh mắt Ám Dạ Lệ nhìn ra phía ngoài cửa sổ, mưa thu còn chưa ngừng lại, một đợt mưa thu một đợt lạnh, nhiệt độ không khí bắt đầu giảm xuống, hơn nửa bây giờ cô sốt cao không ngừng, lông mày thoáng hiện lo lắng, hỏi: "Có cho cô ấy một cái chăn tơ tằm hay không. . . . . ."
"Bây giờ cô ấy mang danh là người chết bị vứt bỏ, lại còn có chăn, toàn thân che kín chặt chẽ, không sợ tâm tư thấu đáo của Ám Dạ Tuyệt nhìn ra sơ hở gì sao?"
Mày kiếm đen đặc bắt đầu nhíu chặt, suy nghĩ sâu xa thật lâu, Ám Dạ Lệ bỗng dưng đứng lên, chạy ra ngoài cửa ——
********************************
Trên Nguyệt Minh Khâu cũng bị mưa dầm bao quanh, mưa thu lạnh lẽo nhỏ giọt theo mái hiên, phát ra tiếng nhạc leng keng thùng thùng êm tai, nhưng bị một trận tiếng ồn trong thư phòng phá vỡ tiết tấu.
"Tuyệt thiếu, anh không thể đi!" Lăng Phong Ngãi vượt chân qua, ngăn chặn Ám Dạ Tuyệt ở cửa, "Nói không chừng đây là một cái bẫy, Lệ đường chủ bày ra tấm lưới lớn chờ anh xông tới."
Hạ Khiêm Dậy bước tới, tiếp tục khuyên bảo: "Tuyệt thiếu, tôi cũng nghĩ anh không nên đi, không phải lần trước anh đi Nguyệt Tiêm Ảnh, thân thể của cô ấy không tệ sao, sao có thể đột nhiên bệnh tình nguy kịch được? Nếu muốn đi, bốn người chúng ta cùng đi."
"Hai người cũng không tán thành tôi đi cứu Nguyệt Tiêm Ảnh?" Ám Dạ Tuyệt nhìn Quỷ Tứ ngậm kẹo que, còn có người có vẻ bề ngoài như đi vào cõi thần tiên Lãnh Trạch.
Hai người bọn họ cũng kiên định gật đầu.
"Các người đã xem trọng tôi như vậy, không muốn tôi gặp nguy hiểm, như vậy chúng ta cùng đi đi!" Ám Dạ Tuyệt kéo Lăng Phong Ngãi đang chặn ở cửa qua một bên, nhanh chóng đi ra ngoài.
Đây Là Kết Cục Của Cô.
Ám Dạ Tuyệt không đợi nổi một phút nào nửa, hắn chỉ nghĩ đến hình ảnh Nguyệt Tiêm Ảnh bị thương nặng phát sốt lại bị vứt ở trong phòng nhỏ dơ dáy bẩn thỉu kia, trái tim lưỡi đao cùn gỉ sắt hung hăng xẹt qua, máu loãng đang tràn ra chảy theo dòng.
"Được! Tôi cùng đi với anh!" Hạ Khiêm Dật lập tức theo kịp.
Quỷ Tứ và Lãnh Trạch cũng rãnh rỗi không việc làm, coi như là đi xem náo nhiệt, xem một màn cũ rích "anh hùng cứu mỹ" .
*******
Giơ dao lên, lưỡi đao sắc bén chuyển động, màu bạc chói mắt ——
**********************
Ám Dạ Lệ cầm chăn tơ tầm trên tay trốn ở ngoài phòng, giữa đôi mắt tối đen đông lại sương lạnh.
Thực ra là hắn đi theo Lãnh Mỹ Diễm đi vào phòng nhỏ cũ, bởi vì hắn muốn biết người phụ nữ này muốn làm gì, cho nên vẫn trốn ở ngoài phòng không lên tiếng.
Nhưng mà, nhìn thấy Tuyết nhi gặp nguy hiểm, àm sao hắn có thể tiếp tục bình tĩnh, khi hắn muốn móc súng lục ra , Hạ Lan Xích ngăn hắn lại.
Ánh mắt ra hiểu ở cửa ——
Ám Dạ Tuyệt đã đến nơi, thật không ngờ tốc độ của hắn nhanh như vậy.
"Thình thịch ——" không hề do dự, Ám Dạ Tuyệt lấy súng ra, nhắm ngay cổ tay Lãnh Mỹ Diễm mà bắn.
"A. . . . . ." Cùng với một tiếng thét chói tai, là tiếng con dao rơi xuống đến trên mặt đất.
Ám Dạ Tuyệt dầm mưa thu, sợi tóc ướt át dính sát bên má, đôi mắt lạnh kẽo hung ác tản ra hơi thở khát máu, Ám Dạ Tuyết ướt sũng thật giống như hung thần ác sát đến từ địa ngục.
Khi hắn nhìn thấy lưỡi dao sắc bén nhắm ngay Nguyệt Tiêm Ảnh, lúc ấy nhịp đập trái tim của hắn cũng ngừng theo. Giờ phút này trái tim vẫn còn sợ hãi không thôi, nhắm ngay cổ tay Lãnh Mỹ Diễm bắn một phát súng.
"Thình thịch ——" Máu tươi tuôn ra, hai viên đạn cắt đứt cân tay của cô ta, liền tương đương với phế đi hai tay của cô ta, đoán rằng khả năng sinh hoạt cũng khó có thể tự lo cho mình.
"Tiêm Ảnh!" Ám Dạ tuyệt cúi người khẽ gọi một tiếng, chạm vào cánh tay lạnh buốt của cô, lông mày đen đặc nhanh chóng nhíu chặt, lập tức ôm cô lên.
"Tuyệt thiếu! Mọi người trong Ưng bang đều là người mù sao? Vừa rồi rõ ràng có hai người chạm mặt tôi, lại ngẩng đầu nhìn đỉnh ô dù, xem tôi như không tồn tại."
Đáy mắt Ám Dạ Tuyệt xẹt qua một ý nghĩ sâu xa, nói với Lăng Phong Ngãi: "Cậu tới vừa đúng lúc, đưa người phụ nữ này theo!"
"Tuyệt thiếu, chúng ta đưa một người đi, còn trộm đi một người, có phải là có chút không thể nào nói nổi hay không?" Lăng Phong Ngãi nhìn cô gái đau đớn đến lăn lộn trên mặt đất đầy bùn, bẩn như thế, hắn nhìn cũng đã cảm thấy ô nhiễm mắt.
"Người phụ nữ này là sát thủ ám sát tôi lần trước!" Ám Dạ Tuyệt cởi áo choàng màu đen khoác lên trên người Nguyệt Tiêm Ảnh, đi ra ngoài.
Lăng Phong Ngãi đương nhiên biết giá trị người phụ nữ này, cho dù cô ta bẩn như một tên ăn mày, nhưng vẫn phải làm, lôi cô ta dậy, sợ tiếng thét chói tai của cô ta làm Ưng bang chú ý, cởi giày da trên chân cô ta, dùng vớ của cô ta nhét vào miệng cô ta.
Lúc này hai tay Lãnh Mỹ Diễm không còn sức lực, đau đến thần trí có chút hoảng hốt, căn bản không có cách nào phản kháng.
Lăng Phong