Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342053

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2053 lượt.

rong lúc không ý thức kéo ra một cái miệng, có thể nhìn thoáng qua hình ảnh mềm mại bên trong.
Con ngươi đen càng ngày càng nặng nè, dường như Nguyệt Tiêm Ảnh đã nhận ra đáy mắt hắn có dòng lửa tối đang xoay động, vẻ mặt tươi cười liền biến mất, đẩy đẩy hắn, "Được rồi, em muốn rời giường."
"Tối hôm qua mệt như thế, em vẫn nên tiếp tục nghỉ ngơi tốt hơn." Ám Dạ Tuyệt cúi người hôn cô, mềm nhẹ mà nghiền chuyển phần mềm mại này. Dường như hắn đã lọt vào cạm bẫy mềm mại này, không cách nào tự thoát khỏi, từng ngày từng ngày trầm luân vào. . . . . .
Thích bản lĩnh nhanh nhẹn mạnh mẽ của cô, tư thế oai hùng mạnh mẽ; thích lúc cô mềm mại yếu ớt kiềm nén nước mắt; thích miệng cô cười khẽ đáng yêu, thích cô quật cường. . . . . . Cô giống như tinh linh nhiều mặt, có phải mang đến ngạc nhiên vui mừng cho hắn hay không, bởi vì cô xuất hiện mà hồ nước yên tĩnh của hắn lại nổi lên sóng gợn.
Lần này, Ám Dạ Tuyệt sẽ không do dự, hẳn không chần chờ, là tình yêu của hắn, hắn sẽ dùng hết toàn bộ sức lực để canh giữ bảo vệ.
Giữa nụ hôn mãnh liệt, hô hấp của Nguyệt Tiêm Ảnh càng ngày càng dồn dập, mày dần dần cau chặt lại.
"Ách. . . . . ." Ở giữa môi răng, bật ra một tiếng ngâm đau đớn.
Ám Dạ Tuyệt cảm giác thân thể cô càng ngày càng căng cứng, lập tức buông lỏng cô ra, "Tiêm Ảnh? Em làm sao vậy?"






Có Lẽ, Đã Nhanh Đến Tận Cùng Rồi.
Ngực truyền đến từng cơn quặn đau, giống như muốn cứng rắn xé tan trái tim của Nguyệt Tiêm Ảnh. Cô cắn chặt đôi môi, không cho tiếng rên đau đớn bật ra miệng, trên trán đã thấm ra một lớp mồ hôi mỏng, thân thể không nhịn được phát ra từng đợt run rẩy.
"Không phải là bệnh tim của em tái phát chứ?" Ám Dạ Tuyệt có vẻ sợ hãi không thôi, nói: "Anh đi tìm Hạ Khiêm Dật."
Nguyệt Tiêm Ảnh cuộn chặt thân thể nhỏ nhắn mềm mại lại thành vòng tròn, làm cho không thể nào run rẩy.
Đã lâu cô không có đau đớn như vậy, nhưng sau khi bắt đầu dùng thuốc của dì Mạc đưa cho cô, bệnh tim cô lại bắt đầu tái phát, cách thời gian sẽ đau một lần.
Một mùi rượu nồng đặc đang lẳng lặng lan tỏa ở trong không khí. . . . . .
Ánh sáng màu bạc phản chiếu lên màu cam của Whisky, Ám Dạ Lệ điên cuồng uống từng ly từng ly, thật giống như uống nước. Đôi mắt màu máu nổi đầy tơ máu, dưới cằm bao bọc một lớp râu ria tinh mịn. Sợi tóc hỗn độn, miệng cổ áo rộng mở, toàn thân bao phủ một hơi thở màu đen tối tăm, giữa phẫn nộ chính là bất đắc dĩ.
Hạ Lan Xích biết hôm nay tâm trạng hắn không tốt. Sắp xếp người ngầm ở tổ chức "Ám" mỗi ngày sẽ báo cáo tình hình của Ám Dạ Tuyệt , nhưng mà, từ khi nhận biết Nguyệt Tiêm Ảnh, còn cần phải báo tình hình của cô nửa.
Ngày hôm qua biết được chuyện này, Ám Dạ Lệ hận không thể lập tức vọt vào Nguyệt Minh Khâu cứu Nguyệt Tiêm Ảnh ra, nhưng mà bị Hạ Lan Xích ngăn cản, hắn ta biết đây là trong một lúc mà Ám Dạ Lệ bị tình cảm làm cho hồ đồ, mới có thể phải làm ra chuyện không tính toán hậu quả như vậy, báo thù mới đúng chuyện lớn nhất của hắn. Ám Dạ Lệ bị Hạ Lan Xích mắng tỉnhmà bắt đầu điên cuồng uống rượu, từ tối hôm qua, uống đến bây giờ, vì phát tiết phẫn hận, hắn cung cấp manh mối cho cảnh sát, để cho tổ chức "Ám" bị tổn thất lớn.
"Tuyết nhi. . . . . . Tuyết nhi. . . . . ." Uống đến say như nhưng trong miệng Ám Dạ Lệ vẫn không ngừng nỉ non cái tên này.
"Lệ!" Hạ Lan Xích thấy hắn mơ mơ màng màng vì một cô gái, mày nhíu chặt, đoạt lấy ly rượu trong tay hắn, hét lớn, "Không cần uống nửa!"
Đây là lần đầu tiên Hạ Lan Xích nhìn thấy một mặt suy sụp của hắn, cho dù đối mặt với tình cảnh nguy hiểm, hắn cũng chưa từng nản lòng như vậy. Lần này lại vì một cô gái. . . . . .
Chẳng trách đều nói hồng nhan họa thủy.
"Rượu. . . . . . Đem rượu của trả lại cho tôi. . . . . ."
"Lệ! Anh tỉnh táo một chtu1 có được hay không!" Hạ Lan Xích hận không thể hung hăng đánh cho hắn một trận, "Anh không phải là hận Ám Dạ Tuyệt sao, vậy anh nên nghĩ tất cả mọi cách không từ thủ đoạn đoạt hết tất cả những thứ của cạu ta, tổ chức \'Ám\' còn cô gái kia nửa. Bộ dáng uể oải không phấn chấn này của anh càng giống một kẻ yếu hơn."
Trong đôi mắt rơi rạc của Ám Dạ Lệ phụt ra sắc bén, "Tuyết nhi là của tôi, lần này nhất định tôi sẽ không để cậu ta cướp Tuyết nhi của tôi."
"Tuyết nhi của anh vào bệnh viện rồi." Hạ Lan Xích buột miệng nói.
"Cái gì?" Ám Dạ Lệ nhảy qua, nắm chặt áo Hạ Lan Xích, "Vào bệnh viện? Tại sao Tuyết nhi vào bệnh viện, cô ấy làm sao vậy?"
Hạ Lan Xích từ từ mà thở dài một hơi, "Nếu thân thể của cô ấy tốt, cần vào bệnh viện sao?"
Thân thể khẽ lung lay một cái, Ám Dạ Lệ buông lỏng áo hắn ta ra, liền nhanh chóng quơ lấy áo khoác trên sô pha, đi ra bên ngoài.
"Ám Dạ Lệ, anh muốn đi đâu?" Hạ Lan Xích ở phía sau gọi hắn, biết bây giờ hắn đã say đến mơ hồ, đi theo hắn.
"Bệnh viện!"
**********************************
Trên giường bệnh, Nguyệt Tiêm Ảnh nặng nề mà ngủ, một tia sáng mặt trời nghiêng nghiêng vào, đúng lúc chiếu vào trên mặt cô, giống như cho cô một lớp ánh sáng