Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342045

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.

nhu hòa , khuôn mặt thanh nhã giống như búp bê gốm sứ tinh xảo, làm cho người ta quên mất hô hấp.
Nhưng mày lại nhíu chặt, giống như ngủ không yên, giống như có cái bòng đanh quấn quanh đè cô.
Con ngươi u ám nhìn môt tia sáng nhu hòa chiếu vào cô , "Bây giờ cô ấy thế nào?"
Một bàn tay dàu rộng phủ lên bàn tay lạnh băng của cô, dường như như vậy, mới có thể làm cho hắn an tâm.
"Tim của cô ấy bây giờ gần giống như tim của một cụ già 80 tuổi."
Nét mặt Ám Dạ Tuyệt cứng đờ, "Cậu nói vậy là có ý gì?"
“Tim của cô ấy đã vào giai đoạn già yếu, cơ tim co rút và máu truyền đều xuất hiện trạng ứ đọng, hơn nửa, bây giờ cần làm thêm một bước kiểm tra, mới có thể tìm ra nguyên nhân bệnh của cô."
Con ngươi đen thâm u nhòe ra một bóng râm, trong lòng cảm nhận được sâu sắc nó đang lan ra từng chút, "Trong khoảng thời gian này cô ấy liền ở đây chữa trị đi!" Hắn lại nhìn thoáng qua đồng hồ, "Khoảng bao lâu nửa thì cô ấy tỉnh?"
Hạ Khiêm Dật nhìn lướt qua Nguyệt Tiêm ảnh, "Còn khoảng ba bốn tiếng nửa."
"Tập đoàn Kim Khống còn có hội nghị, cậu ở đây chăm sóc cô ấy!"
Cùng tiếng bước chân càng ngày càng xa của Ám Dạ Tuyệt, Nguyệt Tiêm Ảnh bỗng dưng mở to mắt.
Hạ Khiêm Dật đối với việc cô đột nhiên đã tỉnh lại không hề cảm thấy kỳ quái, hỏi: "Vì sao em muốn giả bộ ngủ?"
"Bởi vì có một số việc tôi không muốn để anh ấy biết." Nguyệt Tiêm Ảnh hé miệng, thoáng hiện tươi cười nhàn nhạt, trực tiếp hỏi: "Tôi còn bao nhiêu thời gian? Trái tim 80 tuổi có thể kiên trì được bao lâu?"
"Nguyệt Tiêm Ảnh. . . . . ." Vấn đề này làm cho Hạ Khiêm Dật có chút khó xử , "Em yên tâm, tôi nhất định sẽ dùng hết sức để cứu em ."
Nguyệt Tiêm Ảnh khép ánh mắt suy yếu lại, "Có lẽ, đã nhanh đến tận cùng rồi. . . . . ." Giọng nói như có như không thật giống như một tiếng thở dài, dần dần tan ra trong không khí, dần dần biến mất.
====
Yêu Hận Đan Xen.
Ngoài cửa, thoáng hiện bóng người màu đen ẩn giữa một nơi u tối ảm đạm.
Giữa đôi mắt tối tăm, sóng nước mênh mông có chút đau buồn. . . . . .
Dường như hắn không thể nghe được nữa, xoay người nặng nề bước đi, từng bước một, chậm rãi đi xa. . . . . .
Bóng dáng cô đơn tịch mịch, giống như đứa trẻ bị toàn bộ thế giới bỏ rơi.
"Em không nên suy nghĩ bậy bạ, nhưng mà. . . . . . Bệnh của em bắt đầu từ khi nào?" Hạ Khiêm Dật thoáng nhăn mày, nhìn phản ứng tình hình bệnh của cô có chút khó giải quyết.
Đôi mắt suy yếu của Nguyệt Tiêm Ảnh bỗng dưng mở to, "Tôi muốn hỏi anh, có phải bệnh của tôi có liên quan tới thuốc uống trước kia hay không? Mỗi lần phát bệnh, tôi đều uống. . . . . . Nhưng tôi đã ngừng rất lâu,, cũng không tái phát lại."
"Thuốc ở đâu? Cần nghiên cứu thành phần của nó một chút."
"Phòng ngủ, trong ngăn kéo trong tủ đầu giường."
"Tốt lắm, bây giờ tôi liền đi lấy tới nghiên cứu." Nói xong, hắn ta xoay người rời khỏi.
Đôi mắt trong suốt nổi lên chút đau thương mờ mịt, trong lòng đã sáng tỏ, muốn để cho Hạ Khiêm Dật chứng thật một chút là vì để thuyết phục bản thân tiếp nhận sự thật này.
Cô và dì Mạc đã ở chung mười mấy năm, coi bà như người thân nhất, nhưng mà. . . . . Vì sao bà phải làm như thế, vì sao lại cho cô thuốc độc chứ?
Vì sao người mà cô tin tưởng, tất cả đều muốn bán đứng cô, vứt bỏ cô. . . . . . Vì sao. . . . . . Là cô quá ngốc quá ngu xuẩn sao? Chỉ đơn giản là thật tình liền phải trả giá, kết quả bị trúng tên lần nửa, người đầy thương tích. . . . . .
Đau đớn trên thân thể thua xa với đau đớn ở trong lòng, trong lòng truyền đến từng đợt cảm giác mát.
Một giọt nước mắt sáng trong mang theo nhiệt độ lạnh lẽo, chậm rãi chảy xuống theo khóe mắt.
Đột nhiên trên mặt truyền đến ấm áp, "Tuyết nhi, muốn khóc, thì khóc đi, không nên đè nén bản thân."
Nâng mắt, một tia ánh sáng mặt nạ màu bạc, bay vào trong mắt cô, xua tan khói mù trong đáy mắt cô. Đáy mắt hắn hiện lên một màu máu, hung ác ứ đọng trong đáy mắt trong nháy mắt liền hóa thành nước, lóe ra ánh sáng nhu hòa. Sợi tóc đen bóng có chút hỗn độn, một túm dính trên mắt nạ của hắn, ngăn cản rét lạnh phóng tới từ mặt nạ lạnh lẽo.
Nguyệt Tiêm Ảnh sững sờ nhìn hắn, trong mắt chứa một tầng hơi nước nhìn hắn không hề chớp mắt .
Lòng ngón tay to vuốt ve hai gò má trắng mịn của cô, "Bây giờ còn đau không?"
Một tiếng thân thiết, thật giống như một tảng đá quăng vào hồ nước trong lòng cô, nháy mắt kích thích sóng lớn. Nước mắt đè nén đã lâu cũng phun trào ra, "Hu hu. . . . . ."
Nước mắt trong suốt lóe ra đau buồn. . . . . .
Cô giống như đứa trẻ chịu đựng oan ức, nghe thấy được một câu an ủi của người thân, nháy mắt nơi mềm mại trong đáy lòng đã bị kích thích, bùng nổ.
Nguyệt Tiêm Ảnh ôm lấy thân thể hắn, "Hu hu. . . . . . Bọn họ. . . . . Bọn họ đều không cần tôi, vì sao đều phải gạt tôi. . . . . . Vì sao. . . . . ."
Cô khóc đến rất buông thả, dường như muốn đem tất cả đau đớn đè nén trong lòng nhiều năm qua một lần phóng thích ra hết.
Thân thể nhỏ nhắn mềm mại ở giữa đau đớn run rẩy không ngừng.
Tay nâng ở giữa trên không ngừng lại một ch