Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em
Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342028
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2028 lượt.
hấy cô hờ hững.
"Vì sao cái gì?" Đôi mắt trong trẻo không có một chút sóng gợn, tựa hồ hồ nước trong lòng cô đã chết từ lâu, mưa to gió mạnh như thế nào cũng không bập bềnh chút gợn sóng.
"Em muốn chạy trốn tôi sao? Em không muốn gặp tôi sao?"Ánh mắt đen tôi hung ác của Ám Dạ Tuyệt từng bước ép sát.
"Đúng!" Giọng điệu kiên quyết, không một chút do dự và chậm chạp, Nguyệt Tiêm Ảnh khép mắt lại, nói , "Tôi chính là muốn tránh né anh, tôi cũng không muốn gặp anh, không muốn lại có bất cứ quan hệ gì với anh, đây chính là đáp án anh muốn sao? Tôi cho anh, anh vẫn còn cái gì nửa?"
Lông mày như mực nhíu chặt, chân mày có vẻ càng sắc bén hơn.
"Em. . . . . . Hận tôi?" Giọng nói của hắn có chút run rẩy, dường như không hề dám trực tiếp hỏi vấn đề này, rất sợ sẽ cắt đứt dập tắt hết tất cả hi vọng của hắn.
Ánh mắt cô đầy sương mù, cắn cắn môi, chua sót nói: "Tôi hận anh! Cho nên mời anh không nên quấy rối cuộc sống của tôi, chỉ mong kiếp này vĩnh viễn không gặp lại."
"Chỉ mong kiếp này vĩnh viễn không gặp lại?" Ám Dạ Tuyệt ngơ ngác lặp lại những lời này của cô, giống như là cô nói quá nhanh, trong lúc này vẫn còn chưa tiêu hóa hết. Đôi mắt tối tăm bỗng trừng lớn, bùng nổ phẫn nộ trong lòng, "Ha ha. . . . . . Vĩnh viễn không gặp lại, nói cho em biết vĩnh viễn cũng không có khả năng! Đời này kiếp này tôi liền muốn trói buộc em ở bên cạnh tôi, em đừng mơ sẽ chạy trốn khỏi bên cạnh tôi, tuyết đối không thể!"
Hắn xoay người, ra lệnh đuổi: "Các người đều đi xuống đi!"
"Ầm!" Ám Dạ Tuyệt đuổi những người khác ngoài phòng, hắn cũng đi theo ra ngoài, giống như phát tiết, nặng nề quẳng ngã cửa.
"Tuyệt. . . . . . Tuyệt thiếu!" Lăng Phong Ngãi chưa từng nhìn thấy Ám Dạ Tuyệt nổi giận như vậy, thật cẩn thận, nơm nớp lo sợ hỏi: "Hôn lễ ba ngày sau vẫn tổ chức đúng ngày sao?"
"Đương nhiên!" Đây là hôn lễ hắn vì cô chuẩn bị rất lâu, đương nhiên không có khả năng hủy bỏ.
"Nhưng mà. . . . . . Nguyệt Tiêm Ảnh cô ấy. . . . . ." Cô dâu và chú rễ đều đã trở mặt, hôn lễ ba ngày sao sẽ không trình diễn một trò cười chứ? Lăng Phong Ngãi lo lắng không thôi.
Đôi mắt sắc bén liếc mắt nhìn hắn ta, "Chuyện này cậu không cần quan tâm."
****************************
"Này! Người đâu, nhanh thả tôi ra ngoài. . . . . ." Mộ Trần Tuyết vừa dùng sức gõ cửa phòng, vừa cố gắng khàn khàn gầm rú , nhưng vẫn không ai để ý tới cô ta.
Ám Dạ Tuyệt điều tra ra cô ta tính kế Nguyệt Tiêm Ảnh, bắt cô ta từ Mĩ trở về, liền giam giữ ở vườn hoa tường vi.
"Tiểu Tuyết, không nên gõ cửa, chỉ cần con ngoan ngoãn không trèo cây, tiểu Tuyệt hết giận, nó sẽ tới thả con ra a...!" Một phụ nữ trung niên xinh đẹp đứng ở ngoài cửa, lời nói dịu dàng nhỏ nhẹ thì thào nói.
"Bà cái kẻ điên, bà mau nghĩ cách đưa tôi ra ngoài. . . . . ." Mộ Trần Tuyết đã rất tồi tệ vẫn hùng hùng hổ hổ.
"Tiểu Tuyết!" Lông mày dài nhỏ hơi nhíu lại, "Tiểu Tuyết, sao con có thể không lễ phép như vậy chứ? Chẳng trách tiểu Tuyệt phải nổi giận, con như vậy làm sao có thể làm vợ người ta chứ?"
"Phu nhân, sao người lại đến đây." Một nữ giúp việc chạy tới, "Phu nhân, chúng ta trở về phòng, có được hay không?"
Con ngươi trong như nước mùa thu nhìn thoáng qua cửa, "Tiểu Tuyết bị nhốt lâu như vậy, tôi sợ nó sẽ sinh bệnh, tới nói chuyện phiếm với nó thôi!"
Nữ giúp việc đỡ bà qua, kiên nhẫn nói: "Phu nhân, người không cần lo lắng, Tuyệt thiếu để ý Mộ tiểu thư như thế, sao có thể để cho Mộ tiểu thư có việc chứ? Thiếu gia chỉ là muốn dạy dỗ cô ấy một chút mà thôi, phu nhân không cần lo lắng. Đã đến giờ ngủ trưa rồi, chúng ta đi ngủ a...."
"Này! Cô trở lại cho tôi, mau mở cửa này cho tôi!" Mộ Trần Tuyết tức giận đạp cửa. Còn bị nhốt ở đây, đoán chừng cô ta cũng sắp nổi điên, không được, cô ta phải nghĩ mọi cách để ra ngoài mới đúng.
Đột nhiên, ngoài cửa truyền tới một loạt tiếng bước chân.
Cửa sổ nhỏ bên dưới dần dần có khay đồ ăn đưa vào, "Mộ tiểu thư, đây là cơm trưa của cô."
"Tiểu Linh, xin cô. Thả tôi ra ngoài hít thở không khí có được hay không?" Nữ giúp việc này đưa một ngày ba bữa cho cô ta, cho nên dần dần quen thuộc.
Máu Chảy Đầy Đất.
"Nhưng mà, Mộ tiểu thư. . . . . . Tuyệt thiếu đã có căn dặn. . . . . . Mộ tiểu thư, cô nên kiên nhẫn một chút, qua ba ngày nửa cô liền kết hôn với Tuyệt thiếu, như vậy cô chính là nữ chủ nhân của tổ chức \'Ám\', vậy chẳng phải là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa sao."
"Cái gì? Kết hôn?" Mộ Trần Tuyết nghe thấy thì trong đầu có chút mơ hồ.
"Ai nha! Tôi cũng đã lỡ miệng nói, bây giờ người ở bên ngoài đều điên cuồng thảo luận hôn lễ thế kỷ của cô và Tuyệt thiếu. Tuyệt thiếu không muốn cho cô biết, đoán chừng là muốn cho cô một ngạc nhiên vui mừng!"
Mắt Mộ Trần Tuyêt tối sầm lại, dường như cảm thấy bên trong có cái gì không thích hợp. Cô ta chỉ cho Nguyệt Tiêm Ảnh một bài học nho nhỏ, hắn liền căng thẳng như vậy, còn nhốt cô ta ở đây, làm sao có thể muốn kết hôn với cô ta chứ?
Hắn vẫn không buông tha cô được, có phải