Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.
không tốt sao?" Đinh Hạo Hiên nhàn nhạt lướt qua tạp chí trên bàn, "Lần này mình dùng bản gốc, tăng thêm cường độ, làm cho toàn bộ phương tiện nhiều góc độ đều đưa tin cậu kết hôn, bảo đảm cô ấy vừa thấy tin tức này sẽ xuất hiện trước mặt cậu. . . . . ."
Đang lúc Đinh Hạo Hiên khen ngợi khoe khoang công lao to lớn của mình, nào ngờ Nhậm Mục Diệu lại phun ra hai chữ, "Bí ẩn!"
Câu này không phải như thùng nước lạnh tạt cào mặt Đinh Hạo Hiên sao, "Này! Tiểu tử Nhậm Mục Diệu cậu, không nên qua sông, nếu không cầu sẽ bị triệt phá. Cậu nói xem lần trước tiểu Du Du bỏ nhà trốn đi là ai bày mưu tính kế lừa cô ấy trở về hả?"
Nhậm Mục Diệu lắc đầu, "Tâm Du là Tâm Du, Nguyệt Tiêm Ảnh là Nguyệt Tiêm Ảnh, hai người không cùng một cấp bậc ."
"Ý của cậu chính là, tiểu Du Du đơn thuần dễ bị lừa sao?" Đinh Hạo Hiên tóm được cán chuôi , vui mừng nhướng mày, "Mình phải đi nói với tiểu Du Du, cậu nói cô ấy cấp bậc thấp."
Ai Tính Kế Ai.
"Đinh Hạo Hiên!" Nhậm Mục Diệu lạnh nhạt liếc anh một cái, giọng nói không vui mang theo cảnh cáo.
Ám Dạ Tuyệt nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt cỏ khô héo đã mọc ra mầm mới, mấy con chim sẻ nhỏ đứng ở mặt trên, cất tiếng hót trong trẻo êm tai. Ngón giữa và ngón trỏ của hắn kẹp một điếu thuốc, tàn thuốc lượn lờ bay ra.
"Tuyệt, nếu cô ấy không quay về, cậu thật sự muốn kết hôn với Mộ Trần Tuyết sao?" Nhậm Mục Diệu nói ra lo lắng trong lòng mình.
Lông mày của Ám Dạ Tuyệt hơi hơi cau chặt , dụi tắt tàn thuốc vào gạt tàn thủy tinh, "Cô ấy sẽ xuất hiện !" Ám Dạ Tuyệt nói chắc chắn.
Một bước này của hắn là đánh cược, đánh cược Nguyệt Tiêm Ảnh vẫn còn có một chút để ý.
Ba tháng , hắn đã dùng tất cả sức lực của tổ chức "Ám", vẫn không tìm thấy Nguyệt Tiêm Ảnh. Mà dựa vào nội gián ở Ưng bang báo cáo, Ám Dạ Lệ cũng nghĩ mọi cách tìm Nguyệt Tiêm Ảnh. Hắn không thể để cho Ám Dạ Lệ tìm ra cô, hiện tại hắn chỉ có thể sử dụng nước cờ nguy hiểm như vậy.
"Ám Dạ Tuyệt, cậu thật sự muốn cưới cô ấy sao? Cậu có biết hay hôn nhân chính là phần mộ hay không! Cái giá cậu hi sinh thật sự là quá lớn." Đinh Hạo Hiên làm ra bộ dáng người lão luyện, giống như là rất có kinh nghiệm.
"Dùng hôn nhân này làm xiềng xích trói cô ấy lại, đây là suy nghĩ của mình, mình sẽ không để cô ấy rời khỏi mình một lần nửa." Ám Dạ Tuyệt thoáng lộ ra tươi cười hờ hững. Sau đó tươi cười liền bị lo âu tách ra.
"Này!" Đinh Hạo Hiên đụng đụng Nhậm Mục Diệu, "Cậu là người từng trải, hay là khuyên nhũ cậu ấy một chút đi!"
Nhậm Mục Diệu thở dài một hơi, nhìn sang Đinh Hạo Hiên, "Sớm muộn gì cậu cũng sẽ lọt vào phần mộ hôn nhân!"
Đinh Hạo Hiên lắc đầu, "Ài —— bây giờ hai người các cậu đã bị tình yêu làm cho choáng váng đầu óc, chỉ có người cô đơn này là lý trí nhất thôi."
"Thình thịch!" Nhậm Mục Diệu ở bên cạnh vỗ lên đầu anh một cái, "Mình rất lý trí!"
"Thình thịch!" Ám Dạ Tuyệt đi tới gõ lên đầu của anh một cái, "Cậu mới là người choáng váng đầu óc."
Đinh Hạo Hiên bị đau mà lau trán, "Hơi quá đáng, tốn công mệt nhọc giúp hai người các cậu tìm vợ còn không tính, còn phải chịu các cậu ngược đãi nửa!"
"Bởi vì cậu đáng đánh đòn!" Hai người nói ra.
"Tiểu Ảnh tỉnh tỉnh, phải dùng cơm tối." Lăng Khả Ny nhẹ nhàng vuốt sau lưng của cô.
Thấy Nguyệt Tiêm Ảnh vẫn không có phản ứng, Lăng Khả Ny có chút lo lắng vì hành động khác thường hôm nay của cô.
"Dì tiểu Ảnh." Một bé trai hồng hào bò lên giường.
Nguyệt Tiêm Ảnh nhanh chòng chùi hết nước mắt ở khóe mắt, xoay người, ôm lấy thân thể nhỏ nhắn mềm mại của bé trai, "Hân Hân, dì tiểu Ảnh ôm con, hôm nay ở trường có ngoan không?"
Lăng Khả Ny nhìn thấy trên mặt cô vẫn còn sót lại nước mắt, trên lông mi cũng thấm ướt lan ra hơi nước, thân thiết hỏi: "Tiểu Ảnh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Loại quan tâm của người thân này làm cho nước mắt Nguyệt Tiêm Ảnh lại phun trào ra, nước mắt nhỏ giọt tuôn xuống, "Anh ta. . . . . .Anh ta phải kết hôn. . . . . ." Trong giọng nói nghẹn ngào lộ ra đau buồn không tan.
Lăng Khả Ny ôm cô vào trong lòng, có lẽ là kích thích đến chuyện mà cô ấy đã từng trãi, nước mắt bắt đầu lan ra, "Tiểu Ảnh không khóc không khóc, đàn ông đều là như thế, không tim không phổi, không có một ai là tốt. . . . . ."
"Mẹ, dì tiểu Ảnh đừng khóc. . . . . ." Bàn tay nhỏ béo mập của Hân Hân lau nước mắt trên mặt các cô, "Hân Hân có tim có phổi, sẽ trở thành người đàn ông tốt."
Lời nói trẻ thơ của bé trai làm cho hai người lớn đang khóc nhè buồn cười.
Hân Hân lau nước mắt của Nguyệt Tiêm Ảnh, nhưng nước mắt lại nhanh chóng rơi xuống nửa, "Dì tiểu Ảnh, nói cho con biết là ai khi dễ dì, con sẽ giúp dì khi dễ lại người đó!"
"Hân Hân thật ngoan." Nguyệt Tiêm Ảnh hôn một cái lên khuôn mặt mũm mĩm của cậu bé, có một cục cưng như vậy làm bạn thật tốt, may mắn là bây giờ hắn đã để lại cho cô một đứa bé.
"Được rồi tiểu Ảnh, không được khóc nửa, đối với cục cưng sẽ không tốt...!" Lăng Khả Ny lau khô nước mắt, "Gần đây cô bị lạc miệng, tôi có mua một ít táo chua, sơn tra, quả mơ cho cô ăn. Cô xem gần đây cô rất gầ