Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiếu Tá Kết Hôn Đi

Thiếu Tá Kết Hôn Đi

Tác giả: Bát Trà Hương

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341592

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1592 lượt.

còn năng lực suy nghĩ, chỉ kịch liệt thở gấp, ở dưới thân thể của anh lắc lắc khó chịu, sâu trong thân thể có cảm giác trống rỗng, chỉ hi vọng có vật gì có thể lắp đầy. Sự thật chứng minh, phụ nữ là không nên trêu chọc. Giờ khắc này dáng vẻ Tiểu Cửu khéo léo, khuốn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, giương cái miệng nhỏ nhắn, ánh mắt rối loạn nhìn trần nhà. Cố Thừa Hiên thấy dáng vẻ ấy thì miệng đắng lưỡi khô, liền chủ động xâm nhập vào trong thân thể của cô. Bởi vì là lần đầu tiên, nên đau đớn là điều khó tránh khỏi. Khi anh vừa tiến vào thì Ninh Mông trong nháy mắt cảm thấy ở phía dưới cơ thể bị xé rách, miệng mở rộng để thở, đôi chân trắng noãn ở bên hông anh loạn xạ đạp.
“Đau!” Ninh Mông giơ cánh tay đã hết sức lên chụp lấy tay anh, “Em không muốn làm nữa, đau chết!”.
Cố Thừa Hiên đầu đầy mồ hôi nhỏ xuống cơ thể cô. Thân bị nơi ấm áp mềm mại của cô bao bọc kỹ càng sinh ra cảm giác thích thú sâu đến tận xương tủy, trong thân thể từng tế bào đều đang kêu gào muốn tiếp tục, muốn càng nhiều. Nhưng là, nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn tràn đầy nước mắt, trong lòng không nỡ, không thể không ngừng lại.
“Đau lắm sao….Thật xin lỗi….” Cô Thừa Hiên chân tay luống cuống dụ dỗ, “ Anh lập tức đi ra……Sẽ không đau nữa……Em đừng khóc nữa….”
Anh vừa rút ra một ít, cô càng cảm thấy đau, nên lập tức ôm hông của anh đè lại nói: “Đừng cử động, em đau!”.
Thật ra thì, Cố Thừa Hiên cũng muốn nói “Anh cũng đau”, nhưng cuối cùng chỉ là nhỏ giọt mồ hôi gật đầu chấp nhận, ôm cô vào lòng , không làm gì hết. Mấy phút sau, Ninh Mông bớt đau một chút, lấy tay đè gáy của anh xuống nói nhỏ vào bên tai, trong giọng nói mang theo giận dỗi: “KHông phải là anh đã học sao? Làm sao lại còn đau đến như vậy?”
Cố Thừa Hiên cười khổ, tay trái đỡ mặt của cô, tay phải thì đùa giỡn mái tóc dài, bất đắc dĩ nói: “Nghe nói lần đầu tiên sẽ rất đau”.
“Vậy anh có phải là đang chịu đựng rất khó khăn?” Ninh Mông giương đôi mắt hỏi hắn.
“Đúng vậy….” Cố Thừa Hiên trả lời có chút mơ hồ.
“Ách…..” Ninh Mông nhìn Cố Thừa Hiên mồ hôi đầy người, thì đỏ mặt nói nhỏ: “Thật ra thì….Em nghe người ta nói, làm nhiều sẽ liền hết đau, hay anh…..”
Ninh Mông chưa kịp nói hết câu, Cố Thừa Hiên lại lần nữa di chuyển…..Lại tiến vào mấy phân. Cô đau đến cau mày, hướng anh kêu lên: “Anh sao không có kiên nhẫn, để em nói hết rồi chầm chậm tiến vào?”
“Thật xin lỗi….Không nhịn được…..” Cố Thừa Hiên chỉ đơn giản trả lời mấy chữ, sau đó nắm chặt hông của cô mà cuồng nhiệt ra vào. Trong lúc anh nghiêng mặt hôn môi cô, ăn nó ở trong miệng. Hay là khi đôi môi di chuyển đến trước ngực của cô, ngậm hai đóa hoa anh đào đỏ trêu chọc, đùa giỡn.
Ninh Mông đau đến không diễn tả được, dần dần, lại sinh ra cảm giác. Khi tiếng rên rỉ đầu tiên thoát ra khỏi cổ họng thì hai người đã không còn bị lý trí khống chế, tiếng thở dốc liên tiếp, tiếng rên rỉ dây dưa.
Cuối cùng một cái đợt sóng gầm thét đến thì Ninh Mông chỉ cảm thấy chỗ gắn kết của hai người tê dại, thân thể cô run rẩy đón nhận dòng chất lỏng nóng bỏng kia. Mà Cố Thừa Hiên lưng căng cứng, trong cổ phát ra một tiếng gầm nhẹ, cảm nhận được giống như có vật gì từ cơ thể của mình bắn ra ngoài, chỗ mềm mại của cô co rút, làm cho anh cảm thấy mình hình như đang ở Thiên Đường……






Cảnh Cáo
Khi hai người tỉnh lại đã là sáu giờ, Cố Thừa Hiên cầm di động để ở đầu giường xem giờ, nhanh chóng rời giường. Toàn thân Ninh Mông đau đớn, rên rỉ hai tiếng, xoay người lại, vùi mặt vào gối, nằm ru rú trong chăn không chịu đứng dậy. Cố Thừa Hiên đi vào phòng tắm vội vàng tắm rửa, lúc đi ra vẫn thấy tiểu nha đầu giống như con tôm cuộn người trong chăn.
“Lát nữa rồi quay về ngủ tiếp…..” Cố Thừa Hiên đi đến vén chăn lên.
“Em rất buồn ngủ mà, chỉ ngủ một lát thôi.” Ninh Mông từ từ nhắm hai mắt lại xoay người kháng nghị.
Dưới chăn, cô khỏa thân, trên làn da non mềm là những dấu vết anh lưu lại khi hoan ái đi qua. Tóc đen da trắng, eo thon nhỏ khó chịu lắc lắc, ở trong mắt Cố Thừa Hiên, nhất định là một quanh cảnh vô cùng đẹp. Bất tri bất giác, Cố Thừa Hiên lại bắt đầu quấn lấy môi Ninh Mông, giữa hai chân đau nhức làm cho cô nhớ lại những việc đau dớn vừa rồi, lập tức tỉnh táo, liền đẩy Cố Thừa Hiên đang ở trên người mình triền miên hôn.
“Trong túi của em có đựng một ít đồ dùng, khăn tay gì gì đó, đến lúc cần dùng không có thì làm sao?” Trước mặt Ninh Mông là người đàn ông thờ ơ đối với đời sống sinh hoạt khiến cô cảm thấy cực kỳ bất mãn, đôi khi cô rất nghi ngờ không biết trong mấy chục năm vừa qua làm sao mà anh có thể tồn tại được.
“Anh là vì tốt cho em, đến lúc xuất hiện….Em mang theo cái túi như thế này? Muốn có khăn tay, nói một tiếng, đám tiểu tử kia chạy đi thoáng một cái là có!”
“Vậy thì còn ra bộ dạng gì nữa?” Ninh Mông dùng ngón trỏ nắm lấy quai túi xách, cầm túi xách quơ quơ lên, “Chưa từng thấy túi xách của phụ nữ à?!”
Cố Thừa Hiên nghe trong giọng nói của cô có chút lỗ mãng, khó chịu nhíu mày, nhìn thấy thời gian cũng không c


XtGem Forum catalog