Tác giả: Bát Trà Hương
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341615
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.
ngủ. Mới vừa nằm xuống chưa được bao lâu liền nghe thấy tiếng gõ cửa, cô có chút chán nản, vốn không để ý, không ngờ điện thoại lại vang lên, một dãy số lạ, tắt đi, lập tức gọi lại.
“Này, ai vậy?” Không thể làm gì, đành phải nhận, để cắt đứt tiếng chuông mãi cứ lải nhải.
“Mở cửa nhanh!” Âm thanh quen thuộc vang lên.
“Anh về sao?” Có chút giật mình
“Không phải…..Là chị dâu đến……” Cố Thừa Hiên vừa dứt lời liềng nghe thấy tiếng thét chói tai của Ninh Mông, sau đó là tiếng kêu…..đến đây, đến đây……
Từ đêm qua sau khi trên vai mang 30 kg và đi liền 18km đường núi thì không ai còn cười được nữa, và anh đã không cho các sĩ quan trẻ thấy được một bộ mặt dễ chịu của mình.
“Em dâu, em làm gì vậy? Chị đã gõ cửa hơn nửa ngày rồi……” Thoạt nhìn vợ của đại đội trưởng Dịch vô cùng chất phác, nói chuyện cũng rất thẳng thắn, hẳn là tính cách rất cởi mở. Cô vừa nói như vậy, ngược lại Ninh Mông lại cảm thấy thẹn thùng.
“Chị dâu, thật xin lỗi, vừa rồi em ngủ quên, hai người vào trong nhà ngồi trước, em đi pha trà.” Ninh Mông kéo kéo vạt áo ngủ, nhưng cũng ngượng ngùng bỏ rơi khách để đi thay quần áo.
“Khách khí cái gì chứ, chị ngồi ở đây còn nhiều hơn so với em đó!”
Khóe miệng Ninh Mông coi quắp, rồi lại không biết nói gì, đành phải xấu hổ đứng ở một bên. May mà đối phương cũng không phải là người quá chú trọng, rất nhanh liền phá vỡ sự ngượng ngùng của cô: “Cái thằng bé chết tiệt này, ngồi ở một bên cũng không biết chào hỏi!”
“Chào chị!” Đứa bé trai ngồi ở một bên bị mẹ mình cho một cái tát, bĩu môi không có vẻ gì vui mừng.
Ninh Mông chưa kịp nói ‘Xin chào’, thì đứa bé trai kia lại bị vỗ một cái nữa lên vai: “Cái gì mà chị? Kêu là dì! Dì ấy là vợ của chú Cố, con kêu là chị thì thành vai vế gì rồi!”
Một lần nữa Ninh Mông bị nghẹn đến không nói nên lời, cười gượng nói: “Không có chuyện gì, chỉ là đứa bé thôi, chị dâu, chị ngồi đây, em nhớ tới là còn đang nói chuyện điện thoại, em đi trước cúp điện thoại…..”
Tùy tiện tìm một cái cớ, Ninh Mông liền trốn vào phòng, đồng thời thốt ra lời cảm thán: đại đội trưởng Dịch đã quá khó rồi, chị dâu này còn khủng bố hơn…..
Vết Sẹo
Ninh Mông vội vã thay đồ, vốn định gọi điện thoại cho Cố Thừa Hiên theo số mà lần trước anh gọi về. Nhưng anh lại tắt máy, bất đắc dĩ, cũng đành phải thôi.
“Em dâu, em và Cố Thừa Hiên lúc kết hôn, chị lại phải ở nhà chăm sóc tiểu tử này. Hôm nay vừa nhìn, đúng là Cố Thừa Hiên có phúc khí a, cưới được một người vợ xinh xắn như vậy”. Dịch tẩu tử thấy Ninh Mông dọn dẹp sạch sẽ từ trong ra ngoài liền kéo tay cô lại, vui vẻ khen ngợi nói.
Ninh Mông tự biết lượng sức mình, so với Tần Vũ Linh, cô nhiều nhất chỉ có thể xem là một bé gái dễ thương, hình dáng của Tần Vũ Linh kia mới là mỹ nhân. Cô có hơi ngượng ngùng nở nụ cười, khiêm tốn nói: “Chị dâu, người đừng nói như vậy…..”
“Ơ, thật đúng là cô dâu rồi, xấu hổ sao?” Dịch tẩu tử thấy cô xinh xắn vành tai cũng đỏ hết, nghĩ tới cô phải là một cô bé đơn thuần, chất phát, trong lòng càng thêm thích.
Làm ầm ĩ gần hai giờ, đến giờ ăn cơm trưa, Ninh Mông mới dần dần cảm thấy bị làm khó. Tài nghệ của cô thật sự là có chút dọa người, nhưng trong nhà có khách, cũng không thể nào dắt khách đến căn tin để ăn được.
“Tiểu Cửu”, Dịch tẩu tử thân thiết kêu, “Hôm nay buổi trưa em muốn ăn gì? Chị dâu sẽ làm cho em ăn!”
“À? Như vậy xem sao được!” Ninh Mông vội vàng xắn tay áo lên đi vào bếp, thấy Dịch tẩu tử cố ý muốn vào, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt nói: “Để em làm cơm cho”.
Dịch tẩu tử có chút giật mình nhìn Ninh Mông, suy nghĩ trong chốc lát thì hiểu, vỗ vỗ cánh tay của cô, cười nói: “Khách khí với cả chị dâu sao? Cố Thừa Hiên cũng đã thông báo trước với chị. Vậy hay hôm nay chúng ta chỉ nấu cơm, không làm món ăn gì cả. Dịch Lâm Hiên, con mau đi nhanh tới căn tin tìm chú Vương đặt món ăn đi!”
Vừa nghe nói mẹ phải làm cơm thì Dịch Lâm Hiên đã sớm đói bụng. Ầm ĩ từ sáng đến giờ bữa điểm tâm đã tiêu hóa hết từ lâu rồi.
“Tiểu Cửu….” Dịch tẩu tử vừa lấy gạo vừa hỏi: “Chị nghe lão Dịch nhà chị nói tối hôm qua em liều mạng lôi kéo Cố Thừa Hiên ở lại, không cho đi. Em đúng là có dũng khí……Ai……Chị có thể hiểu được tâm trạng của em, mỗi lần bọn họ làm nhiệm vụ thì là hoàn toàn mất liên lạc a”
“À?” Ninh Mông trên mặt có chút quẫn, tay rửa chiếc đũa dừng lại, giống như đã làm sai chuyện gì, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Là em không tốt, là em không hiểu chuyện”.
“Ai, em cũng đừng nói như vậy, chị dâu không phải là có ý trách em!” Dịch tẩu tử thấy bộ dạng của cô thì biết trong lòng của cô có tâm sự, “Em cũng đừng trách chị dâu nói thẳng, chồng của chúng ta ở bên ngoài liều mạng làm nhiệm vụ, là vì cái gì? Còn không phải là vì muốn cho quốc gia được an bình. Mà quốc gia an bình thì chúng ta- những tiểu dân chúng mới có thể có được cuộc sống thanh bình. Đạo lý lớn thì chị không hiểu, chị chỉ là cảm thấy, là một người vợ, việc chồng của mình ở bên ngoài cực khổ, nếu cũng không phải là làm điều gì tr