Tác giả: Bát Trà Hương
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341616
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1616 lượt.
i cô.
Ninh Mông không ngờ rằng người luôn luôn chững chạc tỉnh táo như Cố Thừa Hiên cũng có lúc động tình như vậy, giữa cổ họng bật ra một tiếng than thở, cô đưa cổ tay trắng mịn của mình ôm lấy cổ của anh, khẽ hở môi, để cho anh linh hoạt đưa lưỡi vào….
Khốn Kiếp
Hai người tách ra thì đã không thở nổi, khi hôn mãnh liệt Cố Thừa Hiên có chút không thể khống chế được mà đưa tay vào trong quần áo Ninh Mông, lúc này vẫn còn tham lam vuốt ve hai khối mềm mềm trước ngực cô, thân thể khó nhịn mà liếm liếm cô, hô hấp cũng trở nên vẩn đục: “Tiểu Cửu, em, chúng ta…..Có được hay không?”
Ban ngày ban mặt, da mặt Ninh Mông lại mỏng, đời nào đồng ý để bị chi phối, đè lại bàn tay đang làm loạn của anh, giọng nói có chút run rẩy: “Không được, em còn phải làm cơm mà.”
Cố Thừa Hiên có chút không cam lòng mà đuổi theo đôi môi đang tránh né của cô, hung hăng cắn một cái mới buồn bực mà buông cô ra. Ninh Mông khẽ cười, có chút lấy lòng kéo kéo cánh tay anh, cười làm nũng: “Được rồi, vừa mới về liền bày bộ mặt thối ra cho em xem…..Nhanh đi rửa tay đi, em mang canh ra trước, anh uống trước vài ngụm đi.”
Cố Thừa Hiên cũng cười, nghe lời đi rửa tay, giống như một tân binh ngồi ngay ngắn ở bàn đợi Ninh Mông mang nước canh lên.
Cố Thừa Hiên cúi đầu im lặng một hồi, lại ngẩng đầu lên, trên mặt tươi cười: “Anh cũng đang có ý này.”
Nói xong, cũng không nhìn phản ứng của Ninh Mông, giống như gà mẹ bảo vệ thức ăn, đem tất cả chén đĩa đến trước mặt mình, một miệng ăn cơm, một miệng dùng thức ăn.
Ninh Mông nhìn bộ dạng của anh có chút buồn cười, nhưng vẫn không nói gì thêm, chí ngồi một bên chống má nhìn nhất cửa nhất động của anh, trong lòng vô cùng hài lòng và cũng rất ngọt ngào. Người đàn ông không có chút lãng mạn nào, lại còn là người có chút thô, một vài hành động tùy tiện như vậy cũng khiến trong lòng cô cảm động, cảm xúc nhàn nhạt nhưng lại khiến cô vui sướng dị thường, đôi lúc lại có ý nghĩ muốn đem anh cột lại bên mình….
“Chao ôi, anh ăn hết thật rồi sao? Còn em thì sao đây? Em còn chưa ăn mà….” Ninh Mông nhìn trên bàn ăn hỗn loạn, nghi ngờ mấy ngày nay anh đã không được ăn cơm.
“Đến căn tin thôi.” Cố Thừa Hiên nhíu nhíu mày, đưa tay không để lại dấu vết đè lên dạ dày, “Vừa lúc anh có chút việc, trước tiên anh đưa em đến căn tin.”
“Chưa từng thấy loại người nào như anh, ở nhà làm đồ ăn cho ăn rồi một cước đá văng đi.” Ninh Mông bất mãn mà đấm anh hai cái, có chút tức giận trở về phòng ngủ thay quần áo, cũng không để ý đến Cố Thừa Hiên, lập tức ra khỏi cửa đi đến căn tin.
Cố Thừa Hiên cũng không để ý đến, giống như không nhìn thấy dáng vẻ thở phì phì của cô, chậm rãi đi sau lưng cô, đưa người đến căn tin, lại giúp cô lấy những món ăn mà cô thích, sau khi nói một tiếng, liền vội vàng đi ra ngoài. Nhưng không đi đến văn phòng, mà là đến phòng y tế.
“A!” Quân y trẻ tuổi tại phòng y tế vô cùng sợ hãi khi thấy có sĩ quan trẻ tuổi nghiêm túc xuất hiện tại cửa phòng, sau đó liền khẩn trương hỏi thăm, “Trung đội Cố, có chỗ nào không thoải mái sao? Lần này huấn luyện bị thương sao?”
Cố Thừa Hiên có chút mất tự nhiên quay mặt đi, nhàn nhạt nói: “Không có chuyện gì lớn, chỉ là dạ dày có chút đau, xem có thuốc gì giúp giảm đau hay không?”
“A?” Người quân y kia nâng kính mắt, trên mắt có chút xấu hổ, “Là do thời gian dài ăn uống không đều đặn sao? Có muốn đến bệnh viện soi dạ dày không?
“Không cần, chắc là do ăn no quá.” Cố Thừa Hiên nở nụ cười bất đắc dĩ, nguyên nhân là do đau bao tử, cả khuôn mặt tuy là bình thường nhưng vẫn có chút tái nhợt.
“Vậy hay là kiểm tra một chút đi, tôi lo là bị viêm dạ dày…..” Người quân y chưa nói xong, liền kinh ngạc nhìn phía sau lưng Cố Thừa Hiên.
Anh theo bản năng quay đầu nhìn, lại nhìn thấy Ninh Mông đang cắn môi nhìn mình. Anh thở dài, kéo cô qua: “Tại sao lại tìm được chỗ này? Ăn cơm xong rồi hả?”
Trong lòng Ninh Mông vô cùng hỗn loạn, rất khó chịu, vốn là cô đã chú ý đến cách đi của anh đã có chút không đúng, ngày thường thì sống lưng luôn thẳng tắp nhưng hôm nay lại hơi cong cong, bàn tay cũng thường chạm đến dạ dày, đôi khi lại dừng lại ấn một cái, rất nhanh lại dời đi. Cô thấy trên trên trán anh lấm tấm mồ hôi nên cũng không yên tâm, vội vàng ăn mấy miếng cơm, lại nghe thấy có người gọi cô, nói rằng thấy Cố Thừa Hiên đi đến phòng y tế, sợ rằng bị thương trong lúc huấn luyện, để cô nhanh chóng đi xem thử.
Kết quả là tại cửa phòng y tế cô lại nghe được đoạn đối thoại như vậy. Không phải là không có chút cảm động, nhưng mà, tức giận càng ngày càng tăng thêm. Cô nháy mắt hai lần, cố gắng không chảy nước mắt. Cố chấp đứng ở đó, Cố Thừa Hiên biết là cô đã nghe thấy lời vừa nói, cũng biết là cô tức giận, nhưng mà anh cũng không nỡ để cô thất vọng khi đã làm một bàn lớn thức ăn như vậy.
“Em đi về trước chờ anh, anh lập tức trở về.” Cố Thừa Hiên nhìn thoáng qua người quân y đang tò mò nhìn hai người, đột nhiên có chút đau đầu.
“Trở về?” Ninh Mông cảm thấy khó thở, vừa