Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta
Tác giả: Cảnh Hành
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341606
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.
uyến rũ, tay đã nằm gọn trong bàn tay anh, nhìn lên bằng đôi mắt trong veo: “Em thích đôi găng tay này hơn”.
Một tia sáng lóe lên trong mắt anh. Thính Phong lặng lẽ nhìn biểu hiện trẻ thơ hiếm thấy ở cô.
“Hết giờ học rồi à?”, anh hỏi, dắt tay cô đi về phía trước.
“Uhm”, cô gật đầu, không nỡ rút nốt một bên tay ra khỏi túi áo anh, “Từ mai là bắt đầu nghỉ Giáng Sinh rồi”.
“Đi London với anh một chuyến nhé, sắp đến sinh nhật bố nuôi của anh”.
Lãnh Hoan nhìn Thính Phong kinh ngạc, vốn định hỏi xem vì sao anh lại muốn đưa cô đi cùng, nhưng câu hỏi vừa lên tới cửa miệng thì đã bị nuốt ngược vào trong.
“Vâng”, cô bình thản trả lời.
Anh cũng ngạc nhiên không kém, có vẻ như hài lòng với sự ngoan ngoãn của cô.
“Vậy ngày mai đi”.
“Nhanh vậy sao?”, cô ngẩn người, “Thế để em về thu dọn hành lý”.
“Không cần, bên đó cái gì cũng có, thiếu thì mua cũng được”, anh nhìn cô cười, đôi mắt nâu sẫm lại, “Đêm nay đến chỗ anh”.
Lãnh Hoan thấy mặt nóng bừng, cúi đầu không nhìn anh.
---³---
Tại London-Chinatown.
Lãnh Hoan nhìn thấy chữ lớn mạ vàng “Luân Đôn Hoa Phụ”(2) trên tấm biển trước cổng chào, không thể không quay đầu lại năn nỉ: “Xuống đó đi dạo một chút đi”.
(2). Luân Đôn Hoa Phụ (伦敦华埠): Bốn chữ viết bằng tiếng Trung đề trên tấm biển trước cổng chào của một con phố ở London-Chinatown. Con phố này chính là phố Đường Nhân.
Thính Phong gật đầu, dặn dò tài xế xong thì xuống xe dắt tay cô đi bộ.
“Luân tứ dao lâm anh đế uyển. Đôn nghị khắc thiệu Hán thiên uy”.(3)
(3). Câu đối mô tả vị trí của thị trấn người Hoa tại London cũng như cảnh buôn bán tấp nập bên trong đó.
Lãnh Hoan nhìn hai câu đối ở cổng chào, tán thưởng với vẻ cực kỳ thỏa mãn: “Vế đối sau quả là đầy chí khí”.
Thính Phong cười mỉm: “Đúng là chủ nghĩa yêu nước quá lố”.
Phố Đường Nhân cực kỳ nhộn nhịp, người đi lại chen vai thích cánh.
Lãnh Hoan hiếu kỳ nhìn những tiệm ăn ở bên đường, đọc tên lần lượt từng cái một: Kim Long Hiên, Thúy Hanh Đồn, Đại Gia Lạc, Lợi Khẩu Phúc, Phật Tiếu Lầu…, không thể không bật cười: “Chỉ có ẩm thực của Trung Quốc mới có thể sinh ra những cái tên mỹ miều như thế này, tám dòng ẩm thực lớn(4) dù chưa hội tụ đủ mà đã phồn thịnh thế này, khác hẳn với nước ngoài, hàng ngàn năm qua vẫn chỉ bánh mỳ, bơ sữa, không hề thay đổi…”.
(4). Tại Trung Quốc tồn tại tám dòng ẩm thực lớn, tiêu biểu cho văn hóa ẩm thực của đất nước này.
Quay đầu lại nhìn thấy Thính Phong đang đầy vẻ thắc mắc, Lãnh Hoan mới nhớ ra anh là con lai, chỉ mang nửa dòng màu Trung Hoa, thế nên cười lúng túng, vội khoác lấy tay anh.
“Đừng chạy lung tung”, anh nhắc khẽ, “Nhỡ đi lạc thì biết làm thế nào”.
“Em sẽ đứng yên ở đây đợi anh”, cô ấm ức nói, “Cứ đợi mãi, đợi ở đây”.
“Anh không quay lại tìm em thì em đợi có tác dụng gì?”
Cô bặm môi, giọng nói nửa vờ nửa thật trách cứ: “Ai bảo con tim em si tình với anh chứ”.
“Gì, con tim em?”, Thính Phong cười đầy tà ý, “Nó ở đâu? Cho anh xem nào”.
Vừa nói, tay Thính Phong đã vươn tới cổ áo của cô.
“Này!”, Lãnh Hoan hoảng hốt né tránh bàn tay ma quỷ của anh. Đúng lúc đang định trách móc thì bên tai đã vang lên một câu chào đầy kính trọng: “Diệp tiên sinh!”.
Cô quay đầu lại, nhìn thấy vài người đang đứng trước mặt mình cúi đầu chào Thính Phong.
Anh ra lệnh một cách bình thản: “Đi thôi”.
Lãnh Hoan ngoan ngoãn đi theo anh, đi đến hết phố Đường Nhân lại rẽ vào một ngõ khác, bên trong hẹp đến không ngờ.
Những ngôi nhà lớn theo đúng lối cổ, lan can gỗ được chạm khắc, thềm như dát ngọc, thấp thoáng nhà thủy tạ, vừa mang màu sắc sông nước Giang Nam, lại có phong vị một ngôi nhà vườn ở Tô Châu.
Cho tới khi nhìn thấy trên hành lang có mấy cô gái mắt xanh tóc vàng tay cầm ly rượu đang vui vẻ chuyện trò, Lãnh Hoan mới biết tất cả không phải là ảo giác.
Xem ra chủ nhân ngôi nhà này là một người hoài cổ.
Vừa bước vào sảnh chính, đã có người ra đón: “Thính Phong, về rồi đấy ư!”.
Trước mắt Lãnh Hoan là một người phụ nữ đẹp như hoa như ngọc, dù đã khoảng ngoài năm mươi tuổi nhưng vẫn trẻ trung duyên dáng, nụ cười phảng phất trên gương mặt như gió xuân, chắc hẳn khi còn trẻ phải là một tuyệt đại mỹ nhân.
“Dì Trịnh”, Thính Phong cười với vẻ ấm nồng hiếm thấy.
“Con mới đi có vài tháng mà dì cảm thấy như đã vài năm vậy. Bố nuôi con cũng thế, tuy miệng ông ấy không nói ra, nhưng trong lòng lúc nào cũng nhớ đến con”.
Ánh mắt bà sau đó chuyển sang Lãnh Hoan, nụ cười đột nhiên sáng bừng: “Còn biết đưa cả người về nữa, đúng là lớn thật rồi”.
Lãnh Hoan cảm thấy hơi ngại ngùng vì cái nhìn đó, nhưng dì Trịnh đã bước lên cầm lấy tay cô, quay sang nói với Thính Phong: “Con đi mau đi, ông ấy đang đợi con ở thư phòng đấy”.
Thính Phong cười với bà một lần nữa rồi mới quay người đi.
Lãnh Hoan bồn chồn nhìn theo bóng anh, bất giác hơi tủi tủi. Cô vẫn còn mù mờ chưa biết gì về họ, vậy mà anh lại vứt cô ở đây rồi đi biến.
Cô lấy lại bình tĩnh, Lãnh Hoan quay sang người phụ nữ đó gật đầu cười: “Chào dì Trịnh, cháu tên là Lãnh Hoan”.
Một ánh nhìn ng