80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thính Phong

Thính Phong

Tác giả: Cảnh Hành

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341608

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1608 lượt.

ạc nhiên chớp lên trong mắt dì Trịnh: “Cháu họ Lãnh ư?”.
“Vâng”, Lãnh Hoan gật đầu.
Dì Trịnh lập tức mỉm cười: “Một nóng một lạnh, cái tên hóa ra lại có rất nhiều điều thú vị. Chắc hẳn là Lãnh tiểu thư cũng phải là một người cực kỳ đặc biệt, mới khiến cho thằng bé tự cao tự đại đó lưu tâm tới”.
Lãnh Hoan nghe thấy cách dì Trịnh nói về Thính Phong thì không thể không bật cười: “Dì Trịnh cứ gọi cháu là Tiểu Hoan là được rồi”.
“Tên dì là Trịnh Nhàn Ca”, dì Trịnh vừa nói vừa dắt tay Lãnh Hoan đi lên tầng hai.
“Ồ”, Lãnh Hoan khẽ thốt lên kinh ngạc, “Tên của dì với tên cha nuôi Thính Phong quả là rất hợp với nhau, ‘Độc chước cần vô ảnh, nhàn ca diện phương lâm’(5)”
(5). Hai câu thơ trong bài Độc chước (Uống rượu một mình) của Lý Bạch.
Trước đây đã có lần Lãnh Hoan nghe Thính Phong nói anh vốn họ Lục, nhưng bố nuôi tên là Diệp Độc Chước, nên anh đã đổi theo họ của ông để báo đáp công ơn nuôi dưỡng.
Dì Trịnh hơi sững lại, nét mặt có vẻ tán thưởng: “Đã rất nhiều năm rồi không có ai phát hiện ra sự trùng hợp này đấy. Ở nước ngoài nên quốc học cũng không thể phát triển được, bọn trẻ người Hoa bây giờ đều mang phong cách của người châu u, những người con gái như cháu quả là hiếm gặp”.
Lãnh Hoan cũng cười: “Từ khi còn nhỏ cháu đã bị bố ép học thơ luyện chữ, sau này tự nhiên lại trở thành sở thích của bản thân, song dù gì cũng chỉ là lớt phớt bên ngoài thôi”.
Lên đến tầng hai, Lãnh Hoan nhìn ngay thấy một bức tranh chữ treo trên tường.
“Thùy năng thư các hạ, bạch thủ thái huyền kinh”.(6)
(6). Hy vọng người viết sử có thể ghi lại những công trạng của hiệp khách để lưu truyền lại cho hậu thế.
Lãnh Hoan không kìm nổi, buột miệng khen: “Trôi nổi như mây, cứng cỏi mà uyển chuyển như rồng, tài năng thư pháp quả là tuyệt đỉnh”.
Dì Trịnh bất giác mỉm cười: “Đó là chữ của ông Hai”.
Thấy vẻ không hiểu của Lãnh Hoan, bà liền giải thích: “Độc Chước là con thứ hai trong nhà, sau này lăn lộn trên trường đời, mọi người quen gọi là ông Hai, đến ngay cả dì cũng gọi như thế quen rồi, không sửa được nữa”.
Lãnh Hoan gật đầu, tiếp tục đi theo bà về phía trước.
Vào trong một gian phòng, Lãnh Hoan nhìn khắp xung quanh, thấy tổng thể được sắp xếp vô cùng thanh nhã nhưng cũng không hề mất đi vẻ nguy nga.
“Đây là phòng của dì và ông Hai”, dì Trịnh nhìn Lãnh Hoan, “Lát nữa sẽ có dạ tiệc, Thính Phong giao con cho dì, nhất định là muốn dì trang điểm thật đẹp cho con rồi. Con xem bộ xường xám này có được không?”.
Khi đó Lãnh Hoan mới nhìn kỹ bộ áo dài Thượng Hải trong tay dì Trịnh, đó là một bộ xường xám màu trắng, ở cổ tay và cổ áo đều thêu hoa mai màu tím nhạt, trông cực kỳ nhã nhặn.
Cô mỉm cười gật đầu: “Quả thực rất đẹp, còn đẹp hơn những trang phục dạ tiệc của người nước ngoài đến mấy lần, chắc chắn dì Trịnh phải mất thời gian bận tâm đến chuyện này”.
“Nói khách sáo quá”, dì Trịnh cười lắc đầu, “Chỉ là một món đồ cũ thôi, cái này ông Hai đã tặng dì trong ngày sinh nhật sáu mươi tuổi”.
“Dì Trịnh đã quá tuổi sáu mươi rồi sao?”, Lãnh Hoan lại kinh ngạc thêm một lần nữa, không thể tin nổi khi nhìn vào khuôn mặt tuyệt đẹp đang ở trước mắt mình.
Dì Trịnh mỉm cười: “Năm nay dì sáu mươi tám tuổi, ông Hai đã tám mươi rồi”.
Lãnh Hoan thốt lên: “Quả thực không thể đoán nổi”, sau đó đưa trả lại chiếc áo dài, “Bao nhiêu năm rồi mà dì vẫn giữ nó như mới thế này, chắc chắn là một vật cực kỳ quý giá đối với dì, cháu không thể mặc được”.
Dì Trịnh lại cười: “Dì cũng thích nhất chiếc áo này, thế nhưng mấy năm qua dì được chăm sóc tốt quá, giờ mặc chật không chịu được, bỏ đi thì tiếc. Dì thấy cháu gầy hơn dì một chút, mặc vào chắc sẽ rất vừa, nếu cháu còn từ chối, dì sẽ nổi giận đấy”.
Lãnh Hoan không tranh cãi nổi, đành phải mặc vào. Dì Trịnh lại lấy từ trong chiếc hộp lót nhung trên bàn ra một đôi khuyên tai đeo vào tai cô. Rủ xuống từ dái tai trắng bóc, đôi ngọc trai càng trở nên nổi bật, phát ra ánh sáng dìu dịu.
“Búi tóc buông lơi mới kết. Phấn thơm nhàn nhạt điểm trang”(7), dì Trịnh nhìn Lãnh Hoan trong gương, buột miệng thốt lên khen đẹp, “Thính Phong đúng là tìm được kho báu rồi, nhìn vào đã thấy không thể bị giày vò trong tay người khác được”.
(7). Hai câu trong bài Tây Giang nguyệt – Giai nhân của Tư Mã Quang.
Lãnh Hoan nhìn hình mình trong gương, hai má hơi ửng hồng, cô thực sự có thể trở thành kho báu trong tay anh sao?
Ở góc rẽ cầu thang dưới tầng, Diệp Thính Phong đang đứng chuyện trò với một đám người. Đứng giữa đám đông, trông anh vẫn cứ nổi bật nhất, thân hình cao lớn, khuôn mặt đẹp hoàn hảo, toàn thân toát ra dáng vẻ một đấng quân vương.
“Thính Phong”, cô khẽ gọi, ngay lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
Chiếc áo xường xám màu trắng ngà, mấy lọn tóc để thả với vẻ tinh tế, đôi mắt đầy mê hoặc, cô giống hệt một đóa hoa mai đang e ấp giữa mùa đông, tỏa ra thứ mùi hương dịu nhẹ như say đắm lòng người.
Thính Phong hơi sững lại mấy giây, lặng yên nhìn cô bước đi dưới ánh đèn rực rỡ, trong mắt là sự ngạc nhiên và… tức giận.
Anh làm sao thế? Lãnh