Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342449

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2449 lượt.

hẽ cười, bảo cô: "Vừa rồi bà hỏi anh thích em ở điểm nào".
Cô "hả" một tiếng, hỏi anh: "Thế anh nói sao?".
Anh thoải mái đáp: "Anh nói vì em chân thành, không giở mưu mô quỷ kế với anh, không học đám yến oanh hễ gặp là sáp tới, cũng không vì được yêu thương mà kiêu ngạo".
Cô cười nghi hoặc: "Bà tin không?".
Anh cũng cười, cao giọng: "Bà không tin, vì vậy anh nói vì em có vẻ đẹp mà anh thích, thân hình cũng hấp dẫn, da lại mịn màng căng bóng, thường xuyên khiến anh không thể chịu nổi".
Cô biết anh đang nói đùa, vậy là cũng trêu anh: "Chắc chắn bà sẽ chỉnh đốn em rồi".
Anh nói tiếp: "Bà suýt thì dùng gia pháp với anh".
Cô cười hỏi: "Tại sao lại suýt?".
Anh đáp: "Vì khách còn ở đó, nên bà không muốn mất thể diện".
Cô thấy anh nói rất nhiều, Dung Trí Dật lại đang vật vờ cách đó không xa, vậy là nghiêm túc nói: "Em đang bắt xe về, không nói với anh nữa".
Anh có lẽ đã ngà ngà say, giọng mềm nhũn: "Nói em yêu anh đi".
Cô đỏ bừng mặt. Cô chưa từng nói yêu hoặc thích anh, bị anh nhắc nhở như vậy, trái tim bỗng run rẩy. Cô ngượng ngùng, lí nha lí nhí: "Anh cũng chưa nói mà".
Anh đã chuẩn bị sẵn, lập tức tiếp lời cô: "Anh yêu em".
Chỉ ba từ đơn giản đó, mà cô đợi Phương Tuân Kiệm hơn bốn năm, đợi đến lúc anh nói với cô nhưng cô lại không dám nghe, bịt miệng anh lại rồi dứt khoát chia tay. Tối nay bên lề đường ồn ào, cô nghe Dung Trí Hằng nói ra ba từ đó, lòng ngoài cảm động, còn buồn rất nhiều. Cô và Phương Tuân Kiệm đã không còn cơ hội nào nữa, trên đường đời khổ nạn này, cô vốn tưởng mình sẽ phải độc hành thì bất ngờ gặp một mối nhân duyên khác, thực ra là ông trời đã bù đắp cho cô.
Cô không do dự quá lâu, dịu dàng nói với anh: "Em cũng yêu anh".
Sau đợt nghỉ phép Hạng Mĩ Cảnh chính thức đi làm trở lại.
Cô làm việc xưa nay dứt khoát nhanh nhẹn, buổi lễ chúc mừng khai trương không xảy ra bất kì sơ suất nào, điều duy nhất là cô gặp Chương Du tới dự nên lòng hơi gợn sóng.
Chương Du mặc một chiếc váy len ca rô đen trắng bó sát người, kín đáo chỉ để lộ một đôi chân dài.
Hạng Mĩ Cảnh vẫn như trước, chủ động tới chào hỏi Chương Du.
Chương Du vốn đang có chuyện muốn nói với Hạng Mĩ Cảnh, thấy cô tới, bèn cầm hai li rượu rồi đi tới căn phòng nhỏ bên trong, đưa một li cho cô, tự mình ngửa cổ uống một hớp lớn, sau đó cười, nói thẳng: "Chị sắp quay về Los Angeles rồi".
Ánh đèn trong phòng hơi tối, từng vệt từng vệt hắt lên khuôn mặt không quá mức xinh đẹp nhưng rất ưa nhìn của Chương Du, khiến Hạng Mĩ Cảnh hơi thẫn thờ.
Chương Du biết Hạng Mĩ Cảnh sẽ thấy bất ngờ, nhanh chóng tiếp lời: "Nhiệm vụ của chị đã hoàn thành, đương nhiên phải quay về để nhận thưởng từ ông cụ chứ".
Hạng Mĩ Cảnh bất gọi một tiếng: "Sư phụ".
Chương Du cũng xúc động, chậm rãi cầm tay cô lên: "Để anh ta có thể thành công, chúng ta đã phải hi sinh rất nhiều, nhưng cũng may anh ta sắp thành công rồi, sự hi sinh của chúng ta không đến nỗi vô ích".
Hạng Mĩ Cảnh không kìm được hỏi: "Vậy chị và Phương Tử Bác?".
Chương Du thoải mái phá lên cười, nhưng không trả lời ngay, mà giơ tay lên vuốt mái tóc mai hòng che giấu cảm xúc, sau đó mới mỉm cười nói: "Phương Tuân Kiệm yêu em, vị vậy em chịu ấm ức để tác thành cho anh ta, Phương Tử Bác là tên khốn, vì vậy chị tình nguyện hi sinh anh ta để tác thành cho mình".
Hạng Mĩ Cảnh thấp thoáng nhìn thấy một giọt nước mắt nhỏ nơi đáy mắt Chương Du, lòng cô rất nhiều cảm xúc, nhưng không muốn chạm vào vết thương lòng của chị ta, vậy là cũng cười, tự nói: "Không phải em tác thành cho anh ấy, mà em tự tác thành cho mình. Nếu không buông tay, cứ bám chặt anh ấy, có lẽ anh ấy chán ghét em từ lâu rồi. Giờ thế này, thỉnh thoảng anh ấy còn nhớ đến em, nhớ tới điểm tốt đẹp của em, cả đời cũng không quên được".
Chương Du gật đầu cười: "Anh ta sắp giành lại được thứ mà mình mơ ước suốt ba mươi năm nay rồi, thì cũng nên có chút luyến tiếc ở mặt khác". Sau đó hỏi: "Em với Dung Trí Hằng thế nào?".
Hạng Mĩ Cảnh cười, đáp đơn giản: "Anh ấy đối với em rất tốt".
Chương Du tốt bụng nhắc nhở cô: "Sau này nếu thành người thân, hạn chế gặp nhau càng ít càng tốt. Phương Tuân Kiệm bình thường nhìn như chẳng buồn đau gì, thực ra đem giấu sâu trong lòng, cho dù đau đớn tới mức như bị lột da lóc thịt cũng sẽ không kêu, em đừng cầm dao đâm thêm vào người anh ta nữa".
Hạng Mĩ Cảnh lẳng lặng gật đầu: "Em biết rồi".
Chương Du chăm chú nhìn cô một lát, cuối cùng nói: "Đời này không được ở bên nhau, biết đâu duyên phận kiếp sau sẽ sâu nặng hơn".






Hạng Mĩ Cảnh lại lần nữa lẳng lặng gật đầu.
Sự kiện kết thúc vào lúc mười hai giờ.
Hạng Mĩ Cảnh lái xe quanh thành phố một vòng, cuối cùng vào viện thăm Diêu Bội Bội.
Y tá trực ban đang ngủ gật, Hạng Mĩ Cảnh nhẹ nhàng rón rén đi qua phòng trực ban vào phòng Diêu Bội Bội.
Diêu Bội Bội còn đang xem phim, thấy Hạng Mĩ Cảnh đến, vô cùng ngạc nhiên: "Chị?".
Cô cười cười, giọng nghe xa xôi hư vô.
Rõ ràng anh ta chỉ muốn nói đùa, nhưng thấy bộ dạ


The Soda Pop