Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2445 lượt.
hi nói không liên quan tới điều mình vẫn lo lắng, lòng đột nhiên nhẹ nhõm hẳn. Cô nghiêng đầu nhìn Phùng Vũ Phi: "Bà ấy ghê gớm hơn cô, muốn giở trò với bà ấy, nói thật rất khó".
Phùng Vũ Phi tính cách bốc đồng nên không chịu nổi khiêu khích, lập tức lên cơn, trừng mắt nhìn cô nói: "Tôi vốn không định nói toạc chuyện này ra, nhưng cô rượu mừng không uống lại muốn uống rượu phạt, đến khi bị bà đuổi ra ngoài, đừng trách tôi không nể mặt".
Sau khi xác định Phùng Vũ Phi không biết chuyện mình với Phương Tuân Kiệm, cô tự tin hơn, liếc xéo Phùng Vũ Phi nói: "Còn phải phiền Phùng tiểu thư quan tâm tới tôi như thế, tôi thật không gánh nổi đâu".
Phùng Vũ Phi vô cùng tức giận, nhưng không lập tức gào tướng lên, mà lấy từ trong túi ra hai tấm ảnh gí vào tay cô. tức giận nói: "Nhìn cho kĩ đi".
Cô như ma xui quỷ khiến, cúi xuống nhìn hai bức ảnh cũ trong tay.
Bức đầu tiên là một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi chụp cùng một đứa bé hơn mười tuổi đứng ngoài cổng công viên, bức kia là một cô gái hơn hai mươi tuổi ngồi trên xe đua. Cô xem đi xem lại hai lần, không nhận ra người phụ nữ hơn ba mươi kia, nhưng khẳng định bé gái hơn mười tuổi trong tấm ảnh đầu tiên và cô gái trong bức ảnh thứ hai là một, và nhìn khá giống cô.
Cô rất kinh ngạc, bỗng bên tai vang lên giọng Phùng Vũ Phi: "Người phụ nữ này mới là mẹ đẻ của cô, còn đứa bé gái, tên Hứa Lương Thần, là chị em song sinh với cô".
Giọng Phùng Vũ Phi lại vang lên: "Cô cho rằng tại sao Joe lại tốt với cô như thế? Không phải vì anh ta đã giết chị gái cô sao, cảm thấy hổ thẹn, muốn bù đắp cho cô. Cô cho rằng tại sao anh rễ lại tốt với cô như thế? Anh ấy không thật lòng thích cô, anh ấy chỉ đang thương hại cô thôi".
Hạng Mĩ Cảnh đờ đẫn, ngước mắt nhìn Phùng Vũ Phi.
Phùng Vũ Phi tươi cười: "Nếu cô không tin, giờ có thể vào phòng khách hỏi người mà cô cho là mẹ kia, xem bà ta còn định nói dối cô thế nào, xem cô có phải vẫn ngốc như ngày xưa, tin rằng bà ta không cố tình vứt bỏ cô nữa không. Bà ta đang ở bên trong, tôi đặc biệt mời bà ta đến cho cô. Cô vào hỏi đi".
"Grace!" Dung Trí Dật đi từ đầu kia lại hét lên, bước nhanh về phía họ đồng thời đẩy cô ta ra, kéo Hạng Mĩ Cảnh ra sau lưng mình, rồi mắng: "Cút".
Phùng Vũ Phi bị đẩy đập người vào tường, lòng cô ta bốc hoả, nhưng vẫn châm chọc Hạng Mĩ Cảnh: "Hạng Mĩ Cảnh, cô nhìn thấy chưa? Anh ta bị tôi bóc mẽ sự dối trá, nên mới ngượng quá hoá giận. Anh ta vốn là kẻ giết người điên cuồng, ra tay với cả người mình yêu, còn giả tạo lừa cô lâu như thế".
"Câm miệng!" Dung Trí Dật đỏ bừng mặt, mắt cũng đỏ, suýt nữa đã cho Phùng Vũ Phi một bạt tai,
Dung Trí Hằng nghe ồn, vội vàng từ phòng khách đi ra, anh không biết chuyện, nhưng thấy Dung Trí Dật và Phùng Vũ Phi đều rất kích động, Hạng Mĩ Cảnh lại co rúm sau lưng Dung Trí Dật, anh không nhìn thấy cô, lòng bỗng có dự cảm chẳng lành. Lập tức anh kéo Phùng Vũ Phi sang một bên, sau đó nhìn thẳng vào Dung Trí Dật: "Đừng kích động". Rồi lách người nhìn Hạng Mĩ Cảnh.
Hạng Mĩ Cảnh cúi đầu, tay cầm chặt hai bức ảnh, toàn thân run lẩy bẩy.
Dung Trí Hằng căng thẳng, ngập ngừng hồi lâu, rồi nhanh chóng nắm tay cô, khuyên: "Anh đưa em vào phòng nghỉ trước, được không?",
Hạng Mĩ Cảnh không hất tay anh ra, nhưng chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn anh.
Cô không khóc, cũng không gây chuyện, đôi mắt đang tìm kiếm câu trả lời, cô hỏi Dung Trí Hằng trước: "Vừa rồi cô ấy nói bà ấy không phải mẹ ruột em". Sau đó quay đầu sang Dung Trí Dật: "Vừa rồi cô ấy nói Hứa Lương Thần là chị song sinh của tôi?".
Hai anh em đều thẫn thờ.
Trái tim cô rớt xuống vực thẵm, cuối cùng hất mạnh tay Dung Trí Hằng ra, nhanh chóng chạy vào phòng khách.
Tần Tâm Nghiên đang nói với bà nội anh về chuyện câu cá, thấy Hạng Mĩ Cảnh tâm trạng kích động chạy vào gọi mình ra thì lập tức nói như phân bua: "Trẻ con vẫn là trẻ con, mong bà rộng lượng bỏ qua".
Bà cụ thấy Hạng Mĩ Cảnh có gì đó khác lạ, nhưng hỏi nhiều thất lễ, nên để mặc cô gọi Tần Tâm Nghiên ra ngoài.
Hạng Mĩ Cảnh mạnh tay, kéo thẳng Tần Tâm Nghiên ra khỏi phòng khách.
Phùng Vũ Phi bị Dung Trí Hằng tức giận mắng cho một trận, sớm đã bỏ chạy về phòng,
Dung Trí Dật thận trọng ngăn Hạng Mĩ Cảnh lại: "Theresa, cô nghe tôi giải thích, chuyện không như cô nghĩ đâu, chuyện xảy ra năm đó, tôi thật sự, thật sự rất...".
Hạng Mĩ Cảnh liếc mắt nhìn anh ta một cái, lạnh lùng ngắt lời: "Bây giờ tôi chưa cần tới lời giải thích của anh".
Dung Trí Dật run lên, còn định tiến tới nói cho rõ. Dung Trí Hằng kéo anh ta ra, đợi Hạng Mĩ Cảnh đi qua, mới dặn nhanh: "Đừng khiến bà nghi ngờ". Rồi chạy theo Hạng Mĩ Cảnh và Tần Tâm Nghiên.
Hạng Mĩ Cảnh không kéo Tần Tâm Nghiên đi quá xa, cũng không cấm Dung Trí Hằng đi theo, tới một góc khuất, cô buông tay Tần Tâm Nghiên, quay người nhìn bà hỏi: "Năm đó bà khiến tôi hiểu lầm bà tự sát, có phải vì bà không phải mẹ đẻ của tôi, nên khi cao chạy xa bay bà không muốn mang theo gánh nặng này phải không?",
Tần Tâm Nghiên sợ hãi trước vẻ mặt lạnh lùng của Hạng Mĩ Cảnh, phải ngẩn ra