XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342634

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2634 lượt.

"Là em họ của Orchid"
Hạng Mĩ Cảnh không ngờ lại gặp Từ Hi Lê ở đây, trong tiềm thức cô muốn gặp lại cô gái đó, nên theo Mông Giang Vũ đi xuống.
Hôm nay Từ Hi Lê mặc một chiếc váy không tay màu hồng nhạt, vạt xếp chồng màu trắng sữa, chiếc đai màu xanh nhạt thắt nơ bướm quanh eo, mái tóc dài thẳng tắp thả sau lưng, để lộ viên ngọc trai sáng lấp lánh trên thuỳ tai. Từ Hi Lê cũng khá kinh ngạc khi gặp Hạng Mĩ Cảnh ở đây, sau khi chào hỏi Mông Giang Vũ liền nhìn về phía Hạng Mĩ Cảnh với ánh mắt ôn hoà dịu dàng.
Mông Giang Vũ sớm đã chuẩn bị lời giới thiệu, nhưng thấy hai người giống như đã biết nhau, nên không nhiều lời nữa, gọi người chuẩn bị bữa trưa.
Sau một lúc nói chuyện, Hạng Mĩ Cảnh mới biết thì ra Mông Giang Vũ là hàng xóm của Từ Hi Lê hồi còn ở sơn trang Billy, là bạn thân của bà Từ. Từ Hi Lê hôm nay tới đây là để thăm Mông Giang Vũ.
Mông Giang Vũ mặc dù đã hơn năm mươi tuổi, nhưng tác phong cử chỉ vô cùng hiện đại, lại giỏi ăn nói, nên ba người trò chuyện rôm rả suốt bửa ăn, từ thời trang, mĩ phẩm chuyển sang tình hình thời sự nóng hổi trong và ngoài nước, kể về bữa tiệc mình tổ chức gần đây, rồi những nhà hàng nào ngon mới mở, còn buôn tới những nam thanh nữ tú trong các gia đình có máu mặt.
Từ Hi Lê thuộc kiểu người ít nói điển hình, Hạng Mĩ Cảnh muốn tìm hiểu thêm về cô ta, nên cố tình sắp đặt một vài câu hỏi. Câu trả lời của cô ta khá chung chung, nhưng lại không giống như cố tình giấu giếm, dường như tính cô ta vốn thế, điềm đạm từ tốn, không lộn xộn mà cũng chẳng khôn ngoan.
Sau bữa trưa, Mông Giang Vũ giữ Hạng Mĩ Cảnh và Từ Hi Lê ở lại nghỉ ngơi một lát, đợi qua thời điểm nắng gắt hãy về,
Hai người đều cảm thấy như thế cũng hợp lí, mỗi người tự về phòng dành cho khách.






Hạng Mĩ Cảnh tâm trạng vô cùng phức tạp. Nếu nói, những tiểu thư gia đình giàu có muốn tiếp cận Phương Tuân Kiệm với ý định kết hôn trước kia anh đều không mấy quan tâm, nhưng giờ việc Từ Hi Lê xuất hiện khiến bất kì người đàn ông nào cũng động lòng. Dung gia là một tập đoàn giàu mạnh thật sự, cái bóng của tập đoàn Hoa Hạ bao phủ khắp mọi nơi trên thế giới, gần như can thiệp vào tất cả ngành nghề. Từ Hi Lê mặc dù là cháu ngoại, nhưng địa vị vững chắc, sau khi Dung lão thái thái trăm tuổi không thể không chia một phần cổ phần của tập đoàn Hoa Hạ cho cô ta, huống hồ địa vị của cha cô ta ở Los Angeles rất vững, lại chỉ có một cô con gái, số tài sản mà cô ta được thừa kế nhiều không kể xiết. Hay ở chổ cô ta còn là người ôn hoà dịu dàng, nếu lấy được một người vợ như thế, thì đúng là tài sắc song toàn.
Buổi đi chơi trên du thuyền, cô không tin Phương Tuân Kiệm không cảm nhận được thiện cảm mà Từ Hi Lê dành cho anh. Nhưng đã năm ngày trôi qua, cô không nghe thấy bất kì tin tức nào về việc Phương Tuân Kiệm theo đuổi Từ Hi Lê. Cô không biết liệu có phải anh giấu giếm tốt hay không, nhưng anh chưa từng giấu giệm cô những việc như thế. Cô không phải bạn gái anh, nếu ngay ngày mai anh kết hôn cùng một người con gái khác, không chừng cô còn tận tâm tận lực giúp anh chuẩn bị hôn lễ. Anh không cần phải hỏi ý kiến của cô, cũng có thể không cần quan tâm tới cảm nhận của cô, cảm nhận của cô vốn chẳng có giá trị gì. Cô kìm nén sự tò mò, kìm nén không muốn suy đoán xem tại sao anh lại không có động tĩnh, hay anh đã hành động rồi? Chỉ có điều tất cả còn đang được vùi dưới đất sâu? Hạt cuối cùng cũng sẽ nảy mầm?
Hạng Mĩ Cảnh nghĩ những chuyện linh tinh này, lăn qua lật lại trên giường không ngủ được. Mãi mới chờ được đến bốn giờ, muốn tới gặp Mông Giang Vũ để cáo từ, nhưng người giúp việc báo lại: "Bà chủ vẫn đang ngủ, thường phải năm giờ mới dậy".
Đương nhiên cô hiểu vì sao Mông Giang Vũ vẫn đang ngủ. Buổi tối bà ta thường xuyên có mặt ở đủ các thể loại tiệc tùng tới khuya, về đến nhà tẩy trang, tắm rửa phải mất một tiếng đồng hồ, lúc bước được lên giường đi ngủ chắc đã hơn hai giờ sáng, sáng đói thì dậy ăn, không đói thì ăn gộp vào bữa trưa, buổi chiều ngủ bù tiếp. Cuộc sống như thế, thật sự tuỳ tiện hết sức.
Vì đang phải nhờ và người ta, nên Hạng Mĩ Cảnh không tiện bỏ về không lời cáo biệt, thế là cô đi đến chiếc bàn nhỏ bên hồ bơi ngồi. Mặt trời vẫn rất rực rỡ, nhưng vì bắt đầu lặn, nên ánh nắng bị căn nhà che đi quá nửa, chỉ hắt xuống một góc của hồ bơi.
Cô rất tự giác giúp anh cởi áo, sau đó mang áo treo lên giá, giải thích: "Di động rơi xuống hồ bơi, không biết lúc nào anh đến, nên còn chưa xào rau".
Anh lấy bộ quần áo ngủ trong phòng ra, tâm trạng rất tốt, đáp: "Giờ em xào đi, anh tắm trước đã".
Đã hai tháng nay cô không xuống bếp nấu ăn, nhất thời thấy lúng túng, khi xào rau bị bắn mấy giọt mỡ lên tay. Cô không bận tâm, nhưng bị ánh mắt sắt lẹm của Phương Tuân Kiệm nhìn thấy, anh không phải là người biết nói lời quan tâm dịu dàng, chỉ nhắc: "Lần này đợi chảo khô rồi hãy cho dầu".
Cô vội vàng gật đầu, trong lòng đang đợi lời bình phẩm của anh sau khi ăn miếng cá hấp đầu tiên.
Kết quả, tâm tư của anh không đặt vào món cá,