XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342660

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2660 lượt.

rí Hằng và Hạng Mĩ Cảnh có quan hệ thân thiết vượt mức bình thường, vậy tại sao anh có thể nhầm lẫn tên tiếng anh của cô? Lại còn làm cô khó xử trước mặt bao nhiêu người như thế? Việc này hoàn toàn không giống như hai người đang hẹn hò. Thế là mọi người lập tức dừng việc biên tập những tin tức về họ. Những kẻ ưa đưa chuyện bắt đầu tìm được đề tài khác, đó là tìm hiểu xem Dung Trí Hằng thích hoa gì.
Dù thế nào, đây cũng là một việc có lợi cho Hạng Mĩ Cảnh. Vì chuyện của Nguỵ Khiết mà cô bị mọi người đánh đồng cá mè một lứa, nhưng chỉ một câu nói của Dung Trí Hằng đã làm rõ mối quan hệ "chưa chắc đã có" của hai người bọn họ, ở một mức độ nhất định nào đó anh đã giúp cô thấy lòng bớt nặng nề đi nhiều.
Quay về văn phòng, Hạng Mĩ Cảnh báo lại với Dung Ngọc Lan chỉ thị đó, Dung Ngọc Lan sau khi ngẩn ra mất vài giây mới bừng tỉnh gọi điện cho cửa hàng hoa để điều chỉnh.
Một tiếng sau, Âu Na lon ton chạy vào luôn miệng gọi cô là "Anne" để trêu đùa. Hạng Mĩ Cảnh đang chọn giày trước màn hình vi tính, trừng mắt lườm Âu Na một cái, mắng: "Việc thì không chịu làm, chỉ biết đi hóng chuyện về mình. Trừ tiền thưởng tháng này của cậu!".
Âu Na không sợ, hào hứng nói: "Mình nhận sự uỷ thác của mọi người, tới để phỏng vấn tâm trạng của cậu lúc này. Thế nào? Bị bạn trai tin đồn gọi sai tên ngay trước mặt mọi người, cảm giác thế nào?".
Hạng Mĩ Cảnh tiện tay giơ chiếc bút ném về phía Âu Na, đuổi bạn: "Cậu thật rảnh rỗi quá đấy".
Không chỉ mình Âu Na rảnh rỗi, Dung Trí Dật cũng gọi điện cho cô.
Hạng Mĩ Cảnh có thể đoán được Dung Trí Dật sẽ nói gì, cô nhất máy cung kính lên tiếng: "Dung tiên sinh, tình cảm giửa tôi và A Khải rất tốt, ngày kia anh ấy về nước rồi, tôi thật sự không có bất kì ý định trăng hoa nào với Dung đại tiên sinh cả".
Đầu dây bên kia Dung Trí Dật kinh hãi mãi không thấy lên tiếng.
Hạng Mĩ Cảnh cảm thấy có gì đó không đúng, mới hỏi một câu: "Dung tiên sinh".
Dung Trí Dật phá lên cười hỏi: "Lại xảy ra chuyện gì rồi?".
Hạng Mĩ Cảnh cảm thấy mình đúng là bị làm cho loạn cả lên rồi. Sau mới biết vì hôm nay Dung Trí Dật nhận chiếc xe đua mới, lại không dám chia sẽ niêm vui không được phép chia sẻ này với người nhà họ Dung, bạn bè trong thành phố không có, vậy là nghĩ tới chuyện đưa cô đi hóng gió.
Cô thất lễ với người ta trước, lại bị Dung Tí Dật bám nhằng nhẵng không tha, đành phải yêu cầu anh ta không được đợi cô dưới toà nhà, cô sẽ tự mình đến điểm hẹn.
Dung Tí Dật đúng là đồ đồng bóng, chọn một chiếc xe đua màu đỏ rực, nhưng đồng bóng thì đồng bóng, anh ta vẫn là kiểu công tử phong lưu ham chơi hơn ham làm, tư thế chờ đợi đứng dựa người vào thành xe dưới ánh hoàng hôn thật sự vô cùng bắt mắt. Bác tài xế taxi tưởng lầm anh ta là bạn trai của Hạng Mĩ Cảnh, vừa tìm tiền lẻ trả lại cô, vừa nhắc nhở: "Có một người bạn trai như thế, chắc căng thẳng lắm nhỉ"
Hạng Mĩ Cảnh không muốn phí lời giải thích, liền miệng vâng vâng dạ dạ. Xuống xe rồi, hết lời khen ngợi chiếc xe mới của Dung Tí Dật: "Hôm qua mới chỉ xem ảnh, hôm nay đã được tận mắt nhìn xe thật rồi. Qủa nhiên có tiền mua tiên cũng được, nhin hai cái đã thấy hoa mắt chóng mặt".
Dung Tí Dật vô cùng hài lòng trước những lời tâng bốc đó của cô, kéo cô lên xe, hào hứng cảnh cáo: "Để cô cảm nhận được một cách thế nào là xe đua siêu hạng, tôi quyết định đưa cô tới Lâu Ngoại Lâu ăn Hàng Châu ăn cá dấm".
Hạng Mĩ Cảnh kinh ngạc than: "Giờ đã sáu rưỡi rồi. Có thể ăn gần một chút không?".
Đương nhiên phản đối của cô là vô hiệu. Dung Tí Dật lượn lờ ngoắt nghéo giữa dòng xe đông như mắc cửi rồi rẽ lên đường cao tốc, vào thành phố Hàng Châu, nhưng vì không quen đường, nên đi mấy vòng mới tìm được Lâu Ngoại Lâu.
Hạng Mĩ Cảnh đói lả cả người, chẳng còn tâm trạng mà khen kĩ thuật lái xe của anh ta bậc nhất hay tính năng xe siêu việt nữa, chạy thẳng lên tầng trên, gọi món thịt kho Đông Pha ăn trước đã.
Dung Tí Dật nhìn cô tỏ ý thất vọng: "Kĩ thuật lái xe siêu hạng lái với tốc độ xé gió đưa cô tới bên bờ Tây Hồ, mà cô lại chỉ chăm chăm ăn thịt kho thôi sao?".
Cô không định tranh luận giải thích, ngoan ngoãn ngồi nghe phê bình.
Anh ta cũng cắm cúi ăn, đang ăn như nhớ ra điều gì đó, hỏi: "Chuyện cô nói lúc nghe điện thoại là như thế nào? Cái gì mà cô thật sự không thích Victor?".
Cô nuốt thức ăn xuống, giải thích: "Gần đây đầu óc tôi hơi lẫn lộn, anh đừng để ý", rồi lập tức chuyển đề tài: "Anh lấy xe mới sao không đưa Từ tiểu thư đi hóng gió?".
Anh ta cũng không giấu giếm: "Chú tôi ngã bệnh, hôm qua Sisley đã bay về Los Angeles rồi".
"Ốm sao?". Cô thoáng kinh ngạc.
Anh ta cau mày nhìn cô: "Cô quan tâm tới Sisley như thế làm gì?".
Cô nói như trùng hợp: "Mấy hôm trước tôi có gặp Từ tiểu thư ở nhà Fiona, nói chuyện với cô ấy khá hợp".
Anh ta vô cùng kinh ngạc: "Từ nhỏ Sisley chỉ thích yên tĩnh, bạn bè không nhiêu, vậy mà cô có thể nói chuyện khá hợp với nó? Thật thần kì".
Cô biết việc Từ Hi Lê không có nhiều bạn, không phải ai cũng thích một xã hội mở cửa, cũng không phải ai cũng thích hằng ngày đi dự đủ