Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342647

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2647 lượt.

i nơi nhiều thị phi này, hai là nếu có một người có khả năng giao tiếp ăn nói đi cùng thì vẫn tiện hơn.
Cô xưa nay không quen kén chọn công việc, huống hồ ở trong văn phòng hay đi ra ngoài, thì khắp nơi khắp chốn đâu cũng có người hoặc lén lút hoặc công khai bàn luận về cô và Lâm Khải Sương cùng người bạn trai mới của anh, có thể đi khỏi đây sống yên tĩnh một mình vài ngày cũng là một lựa chọn không tồi, thế là cô nhận lời.
Hạng Mĩ Cảnh đến khách sạn Hạ Việt đón khách, vừa khéo gặp Bill.
Bill cố tình kéo cô lại hỏi: "Giờ có phải tôi có cơ hội rồi không?".
Hạng Mĩ Cảnh hiểu là Bill chỉ nói đùa, bèn cười đáp: "Anh làm vậy là đục nước béo cò".
Bill lại hỏi: "Em nói thế là từ chối tôi?".
Hạng Mĩ Cảnh gật đầu.
Bill nhún vai, còn định nói thêm điều gì nữa, nhưng liếc thấy Dung Trí Hằng đi vào từ ngoài cửa lớn, vội đứng thẳng người đầy nghiêm túc, bước ra đón.
Hạng Mĩ Cảnh quay lại thấy Dung Trí Hằng, cô vô cùng bất ngờ, nhưng cũng đi theo Bill ra đón.
Dung Trí Hằng không ngạc nhiên khi thấy Bill, nhưng nhìn thấy Hạng Mĩ Cảnh đi theo sau anh ta thì sững lại mất một lúc, sau khi chào hỏi ngắn gọn, anh mới biết thì ra Dung Ngọc Lan điều Hạng Mĩ Cảnh phụ trách tiếp đón lần này.
Hạng Mĩ Cảnh chú ý tới sự biến đổi rất nhỏ trên nét mặt Dung Trí Hằng, lập tức phán đoán Dung Trí Hằng hoàn toàn không biết cô là người nhận nhiệm vụ này. Sau khi trao đổi, cô được biết ban đầu Dung Trí Hằng không định đích thân dẫn đoàn, chỉ là đã làm xong vài việc quan trọng nên nhất thời nổi hứng.
Vì màn kịch được Phùng Vũ Phi đạo diễn trước đó, vô tình gặp Dung Trí Hằng thế này, ít nhiều cũng khiến trong lòng Hạng Mĩ Cảnh không được tự nhiên. Nhưng thực tế thì cô không có cảm giác Dung Trí Hằng có ý đồ gì với mình. Sau khi đón khách, họ lên xe tới Hàng Châu, dọc đường anh không nói chuyện nhiều với cô.
Cô ngồi ở ghế phụ, lơ đễnh nghe anh và khách trò chuyện, thỉnh thoảng thả lỏng cơ thể ngoẹo đầu ngủ mất. Cô cứ ngủ là hay nằm mộng, sắp đến khách sạn, khi lái xe gọi cô dậy, trong mơ cô đang cùng Phùng Vũ Phi giành nhau một quả trứng đà điểu to. Cuối cùng ai là người giành được không cần hỏi cũng biết, nhưng khi cô mở mắt ra suy nghĩ đầu tiên chính là: quả nhiên mình bị Phùng Vũ Phi đầu độc quá nặng rồi, ngay cả trong mơ cũng không thể chơi với nhau một cách hoà bình, hơn nửa cô cần trứng đà điểu làm gì? Cô có Phương Tuân Kiệm là đủ rồi.
Công ty con ở Hàng Châu đã sớm bố trí người đợi ở khách sạn, mọi thứ được chuẩn bị rất đầy đủ sẵn sàng.
Hạng Mĩ Cảnh nhìn lịch trình, rồi đối chiếu với thời tiết mấy ngày này, cảm giác Dung Ngọc Lan cử cô tới đây rõ ràng là tặng một kì nghỉ phép miễn phí cho mình.
Bữa trưa ăn ở Lâu Ngoại Lâu.
Lần đầu tiên Dung Trí Hằng đến đây, Hạng Mĩ Cảnh lại là khách quen, mới vài hôm trước còn bị Dung Trí Dật kéo đến, vì vậy cô là người duy nhất hiểu rõ thực đơn lại còn có thể giao tiếp với những vị khách Pháp. Cuối cùng cô cũng phát huy được tác dụng của mình, mà không khiến người của công ty con nghĩ rằng mình là tình nhân đi kèm của Dung Trí Hằng.
Buổi chiều, đi du ngoạn Tây Hồ và danh lam thắng cảnh xung quanh. Đang mùa hè, nên khách du lịch khá nhiều, mặt trời cũng rất gắt.
Hạng Mĩ Cảnh sợ nóng, mua mũ đội, còn mua thêm cả quạt, vừa đi vừa quạt cho đỡ nóng.
Dung Trí Hằng đi trước, anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh sẫm phối với chiếc quần tây màu xám, cũng chính vì nóng, nên lưng ra mồ hôi, thấm ướt một mảng áo. Hạng Mĩ Cảnh vô thức nhìn lưng anh một lúc, cô vẫn luôn cho rằng kiểu người Dung Trí Hằng sẽ không bao giờ phải lâm vào cảnh áo ướt mồ hôi, bởi vì họ sẽ không đi dưới nắng gắt, mà đi đâu cũng có điều hoà chờ phục vụ, trừ những khi họ đi tập thể thao, nếu không trên người họ sẽ luôn là bộ vest giày da toả ra thứ mùi mát lạnh.
Hạng Mĩ Cảnh nhớ đến Phương Tuân Kiệm thì hơi thất thần, cũng không biết tình hình chổ anh thế nào. Tối đó anh gọi cô về nhà, mặc dù không nói gì nhiều, nhưng cô rất hiểu, điều đó có nghĩa anh có tình cảm với cô. Cô vô thức yêu anh, nhưng luôn thận trọng để anh không phát hiện ra tình yêu của mình, chỉ vì sợ nếu anh phát hiện, anh sẽ không cho cô sự ấm áp nữa, dù chỉ là sự ấm áp về mặt cơ thể cũng sẽ không. Cô yêu một cách thiếu tự tin, yêu tới thấp thỏm, đặc biệc là khi Từ Hi Lê xuất hiện, thậm chí cô cảm thấy sự tồn tại của mình đúng là rất nực cười. Uông Nhất Trác yêu Dịch Hiểu Vụ như thế, vậ mà còn không thể bảo vệ chu toàn cho Dịch Hiểu Vụ, cô chẳng qua chỉ là một người phụ nữ được Phương Tuân Kiệm nuôi mà thôi, còn kì vọng gì vào kết cục tốt đẹp? Nhưng cô đã nói anh hãy đợi cô quay về, có trời biết giây phút ấy cô vui sướng thế nào. Xưa nay cô chưa từng tham vọng được mãi ở bên anh, nhưng bắt đầu từ giây phút đó, cô nghĩ, có lẽ đấy không còn là một tham vọng, một khao khát nữa, mà sắp thành sự thật rồi.
Buổi tối xem *Ấn tượng Tây Hồ*, Dung Trí Hằng tận dụng thời gian đó để gặp gỡ các vị lãnh đạo cấp cao của công ty con,nên không tham gia.
Hạng Mĩ Cảnh và khách về đến khách sạn đã hơn mười giờ, cô không về phòng ngay