Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342648
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2648 lượt.
, mà tới một đình viện cạnh Tây Hồ gọi điện cho Phương Tuân Kiệm. Cô rất ít khi gọi cho anh, nghe những tiếng "tít" dài còn có cảm giác căng thẳng và hưng phấn đầy kì lạ, đầu dây bên kia có người "a lô" một tiếng, cô nhanh chóng hỏi: "Đang làm gì thế?".
Phương Tuân Kiệm cố tình kéo dài giọng buồn buồn: "Đang nằm mơ một giấc mơ đẹp, bị em phá vỡ rồi".
Cô vô cùng vui, to gan hơn trách mắng anh: "Em còn tưởng anh bận lắm, không ngờ giờ này đã đi ngủ rồi".
Giọng anh trở nên dịu dàng hơn, cười đáp: "Người nước ngoài thường phế bình người Trung Quốc chúng ta quá chăm chỉ, để phối hợp được với họ, anh đành đi chậm lại thôi".
Cô cười vui thích, dừng chân, ngồi xuống chiếc ghế dài nhìn ra mặt hồ, nói với anh: "Giờ em đang ở Tây Hồ".
Anh cố tình hiểu sai ý: "Chạy tới Tây Hồ để thư giãn? Không ngờ việc chia tay với Lâm Khải Sương lại có ảnh hưởng tới em lớn như thế".
Cô muốn tiếp tục trêu đùa với anh, nhưng lại sợ anh tưởng thật, thế là đành kể lại đầu đuôi sự việc cho anh nghe.
Anh nghe xong chỉ nói: "Orchid đối với em thật tốt".
Cô tiện miệng nói: "Chị ấy còn tốt với anh hơn". Nói ra rồi lại thấy không hay lắm, cái tốt của Dung Ngọc Lan dành cho Phương Tuân Kiệm, rỏ ràng là vì muốn tác thành cho anh và Từ Hi Lê.
Không biết được là do anh không hiểu được ý nghĩa câu nói không đầu không cuối được thốt ra một cách vô tình đó, hay cố tình né tránh, anh đưa Phan Tuyết ra làm lá chắn: "Đúng là chị ấy đối với anh không tệ. Trước kia anh được người ta nhờ vả, nên tìm chị ấy nhờ giới thiệu Phan Tuyết với một vài đạo diễn lớn, chị ấy lại để trong lòng như thế".
Cô nói: "Thời gian đó mọi người đều tưởng Phan Tuyết là người mới của anh".
"Mọi người?" Anh dường như bất mãn với cách nói của cô. "Người khác không biết, em còn không biết sao?".
Đương nhiên cô biết anh sẽ không tuỳ tiện phát sinh quan hệ với bất kì người con gái nào, bệnh sạch sẽ của anh có vẻ không nhẹ khi áp dụng với phụ nữ. Ban đầu cô còn cảm thấy kì quái, nhưng sau lại thầm than may mắn vì sự kì quái đó, cô yêu anh, cho dù không được yêu một cách quan minh chính đại, nhưng ít ra cũng không cần phải chia sẻ anh với bất kì ai.
Rất lâu sau cô không trả lời, anh lại hỏi: "Em nghĩ vì sao anh giúp Phan Tuyết?".
Cô cao giọng đáp lại: "Em không biết".
Lần này thì anh hiểu thực ra trong lòng cô vẫn luôn biết, nhưng ngoài miệng thì nói ngược lại, thế là bật cười: "Em học kiểu nói ấy từ bao giờ thế. Học Dung Trí Dật phải không?".
Cô nhân cơ hội này giải thích: "Em chỉ là nữ quản gia của anh ta mà thôi".
Anh nhận ra ý muốn phủ sạch quan hệ giữa mình và Dung Trí Dật của cô, đầu tiên khẳng định: "Anh biết", sau đó lại nói thêm: "Ban đầu anh ta đối tốt với em, là vì em có một cái tên hay".
Cô vô cùng kinh ngạc, truy hỏi: "Nghĩa là sao?".
Anh chậm rãi giải thích: "Mối tình đầu của Dung Trí Dật cũng tên Theresa".
Cô "A" lên một tiếng, chau mày hỏi: "Vậy sao không nghe anh ta nhắc đến nhỉ?".
Anh đáp: "Cô Theresa đó đã chết bảy, tám năm rồi".
Cô hít ngược một hơi thật sâu, "Làm sao lại chết".
"Dung gia giấu nhẹm chuyện này, không biết tại sao lại chết. Chỉ biết Dung Trí Dật có lẽ rất yêu mối tình đầu của mình, vì cái chết của cô ấy, mà chán nản một thời gian dài".
Cô vô cùng sốc, nhớ đến khuôn mặt của Dung Trí Dật, thì ra mỗi người đều có một câu chuyện, chỉ có điều là câu chuyện đó là vui hay buồn mà thôi. Cô vẫn tưởng Dung Trí Dật cả ngày chơi bời phóng túng là do hoàn cảnh gia đình mà nên, giờ nghĩ lại, có lẽ chuyện ấy liên quan tới cái chết không rõ ràng của cô bạn gái kia.
Thấy cô im lặng, anh lên tiếng hỏi: "Có phải đột nhiên thấy Dung Trí Dật từ một công tử phong lưu biến thành thánh tình rồi không?".
Cô không phủ nhận: "Đúng là rất bất ngờ".
Anh như rất tán thưởng con người Dung Trí Dật, nói: "Dung Trí Dật thực ra là một người rất thông minh. Anh ta biết mình rất khó có được sự công nhận của trưởng bối Dung gia, nên chẳng bỏ công sức ra lấy lòng người nhà họ Dung, một mình đi riêng một con đường, sông cuộc sống mà mình muốn. Người khác tưởng anh ta thân thiết với Dung Ngọc Lan, nhưng thực ra quan hệ của anh ta và Dung Trí Hằng còn tốt hơn. Dung lão thái thái tuổi đã cao, sau khi bà ta trăm tuổi, vị trí thứ hai của tập đoàn Hoa Hạ chắc chắn sẽ về tay anh ta".
Cô hiểu, vì muốn đạt được mục đích nên anh đầu tư khá nhiều tâm huyết trong việc nghiên cứu gia cảnh của những đại gia tộc trong thành phố, và cũng luôn giữ một mối quan hệ thân thiện hài hoà với những người trong giới, giờ nhắc đến Dung Trí Dật, mặc dù chỉ là trò chuyện, nhưng anh nói câu nào trúng trọng tâm câu đó. Cảm giác trong lòng cô rất khó hiểu, vừa không muốn anh sống khổ sở như thế, lại cũng sợ anh lỡ chân ở chổ nào mà thất bại. Cô chỉ khẽ "ừm" một tiếng, dịu dàng nói với anh: "Em rất nhớ anh".
Đầu giây bên kia như thoáng sững lại, vừa giống như không hiểu tại sao cô lại đột ngột đổi chủ đề, vừa như quá hiểu câu nói nhớ nhung dịu dàng rất đúng lúc của cô. Anh không im lặng quá lâu, nhanh chóng đáp lời cô: "Anh cũng rất nhớ