XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341528

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.

y tì lệ đỗ nằm dưới 10% cũng không phải là quá lời khi gọi đó là kỳ thi khó nhất, hơn nữa trong cùng một năm, Điền Quân Bồi còn thi đỗ nghiên cứu sinh của trường đại học nổi tiếng, độ khó hoàn toàn có thể tưởng tượng.
"Đây chắc chắn là một chuyện đáng tự hào chứ".
"Không chỉ có vậy, trong quá trình học anh có đi làm thêm, thời gian đó anh đã làm thay luật sư hầu hết mọi công việc, sau khi quay về thành phố W, anh chính thức hành nghề luật sư, nhận mấy vụ án đều rất thuận lợi, có người ca ngợi anh là luật sư tài năng khó kiếm, anh cũng càng thấy đắc ý. Sau đó văn phòng của anh bảo anh nhận một vụ án quan trọng, tổng giám đốc của một công ty nhỏ bị cáo buộc là tham ô, nhưng công ty của ông ta chỉ đeo tấm biển tập thể trong thể chế ngày đó, thực tế là doanh nghiệp tư nhân. Anh đã nghiên cứu tất cả các tài liệu, chuẩn bị rất kỹ càng, rất tự tin và nói với ông ta rằng, vụ kiện này chắc chắn sẽ thắng. Trưởng văn phòng anh cũng rất tin tưởng anh, thậm chí còn mời phóng viên đến, đưa tin về vụ án này, chuẩn bị làm một chiến dịch tuyên truyền, kết quả lại nằm ngoài sự dự đoán của tất cả mọi người".
Nhâm Nhiễm đã từng làm ở ngân hàng nên cũng biết sơ qua về điều này, "Liên quan đến vấn đề thể chế, kết quả rất khó dự đoán".
"Mặc dù nói như vậy nhưng thực sự anh đã không thể biện hộ đắc lực cho ông ta, ông ta bị kết án 6 năm tù. Anh nói với ông ta rằng, chúng ta vẫn có thể kiện lên trên, nhưng ông ta đã mất lòng tin đối với anh và đổi sang luật sư khác, đó là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của văn phòng bọn anh, kiện lên tòa án cao hơn một cấp và được kết luận là vô tội. Chắc em cũng đã tưởng tượng ra đó là cú sốc lớn như thế nào đối với anh. Đúng trong thời điểm đó, anh lại thường xuyên gặp vị luật sư đó của ông ta ở các hoàn cảnh khác nhau".
"Sau đó thì sao?"
"Một thời gian dài anh rất chán nản, đột nhiên một ngày kia anh đã hiểu ra rằng, định luật Murphy lúc nào cũng thông dụng, miếng bánh ngọt rơi xuống, mặt có kem có khả năng áp xuống đất cao hơn; Trong lúc mình không xác định được, kết quả mà mình không muốn nhìn thấy nhất có xác suất xảy ra lớn nhất, người mà mình không muốn gặp nhất sẽ thường xuyên xuất hiện trước mặt mình để nhắc nhở sự thất bại của mình".
"Em đoán là sau khi anh nghĩ như vậy, có thể anh sẽ không gặp vị luật sư đó thường xuyên nữa, hoặc là nếu có gặp, anh cũng chỉ coi đó là một cuộc gặp gỡ hết sức bình thường, đến cuối cùng không còn để tâm đến nữa".
"Đúng vậy. Anh cần có lời nhắc nhở đó, để anh tránh lặp lại sai lầm tương tự. Hy vọng rằng em sẽ không nghĩ là anh đang thuyết giáo".
"Cảm ơn anh, Quân Bồi, có lúc đúng là em cũng cần một chút thuyết giáo. Anh cũng đã nhìn thấy rồi đấy, em định cư ở đây đúng là vì muốn tránh một số người nào đó, một số chuyện nào đó, nhưng né tránh..." Nhâm Nhiễm mỉm cười rồi lắc đầu, "thật sự thường không được như mong muốn".
"Thực ra em gây cho anh một cảm giác là không quan tâm đến việc phải chạm mặt với bất kỳ ai".
Sau một hồi im lặng, Nhâm Nhiễm nắm chắc vô lăng, dừng xe trước một trạm đèn đỏ, khẽ nói: "Hy vọng một ngày nào đó em sẽ được bình thản như vậy".






Sau khi về đến nhà, Nhâm Nhiễm đứng trước cửa sổ phòng ngủ trên tầng 28 nhìn xuống, lúc này đã là nửa đêm, nền trời tối sầm, những bông tuyết lặng lẽ bay giữa không trung, thành phố dưới chân được khoác một chiếc áo trắng, tạo ra một cảnh tượng yên bình hoàn toàn không giống với ngày thường. Xa xa gần gần, trước mắt đều là một màn trắng toát, tuyết mỗi lúc một dày, dường như mãi mãi không bao giờ dừng lại. Trên đường vắng bóng xe cộ, ánh đèn đường leo lét, lác đác có mấy người đi bộ tay cầm ô bước đi rất khó khăn.
Thờỉ tiết này dĩ nhiên là rất thích hợp lên giường sớm, trùm chăn đọc sách, sau đó ngủ ngon lành. Nhưng Nhâm Nhiễm không hề cảm thấy buồn ngủ, cuộc nói chuyện với Hạ Tịnh Nghi ban nãy vẫn ám ảnh trong đầu cô.
"Lâu lắm rồi không được gặp chị, sao chị lại ở đây?"
Cô bình thản đáp: "Đến đây ăn cơm với bạn".
Cầu trả lời tỏ ý né tránh này đã khiến Hạ Tịnh Nghi nhìn cô một lượt từ đầu đến chân với vẻ khó hiểu. Cô không để tâm đến ánh mắt của cô ta, mà hỏi: "Hạ Tịnh Nghi, chị đi công tác à?"
Ông Nhâm Thế Yến gọi điện thoại, không bảo cô về nhà đoàn tụ như mọi năm mà dặn dò cô đừng về, cô liền hỏi bằng giọng lo lắng: "Có phải... có rắc rối gì không ba?"
Ông Nhâm Thế Yến phủ nhận bằng giọng nhẹ nhàng: "Không có gì cả, Quý Phương Bình vẫn đang đàm phán với ba, nhưng chắc chắn phải đợi đến sau tết mới có thể giải quyết. Tiểu Nhiễm, con cứ yên tâm ăn tết ở đó nhé".
Nhâm Nhiễm không thể yên tâm, nhưng cũng không biết phải làm thế nào.
Trung tâm đào tạo đã cho nghỉ tết, cô đến siêu thị mua sắm ít đồ rồi ở nhà dịch một bài viết tiếng Trung mà Thái Hồng Khai gửi cho cô, do một quan chức viết, chuẩn bị nộp để đăng trên một cuốn tạp chí tiếng Anh chuyên ngành, mặc dù ông này được gọi là tiến sĩ tốt nghiệp ngành tài chính ở nước ngoài về, nhưng trình độ tiếng Anh thực sự có hạn, không thể viế