Kiều Thê Xem Ngươi Chạy Hướng Nào
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1529 lượt.
t được bằng tiếng Anh nên đành phải nhờ đến phiên dịch.
Khi dịch bài viết này, Nhâm Nhiễm cảm thấy rất chật vật, ngoài việc phải sắp xếp lại logic bài viết bằng tiếng Trung vốn diễn đạt không được trôi chảy cho lắm, cô còn phải liên tục chỉnh sửa, sửa lại một số chỗ sai hoặc đa nghĩa về mặt chuyên ngành, sau đó mới có thể bắt đầu dịch sang tiếng Anh.
Công việc này vừa mất sức lại tẻ nhạt. Cô dịch đến chiều 30 tết, thực sự quá mệt, đúng lúc nhận được điện thoại của Điền Quân Bồi, chúc mừng năm mới với cô, cô cũng chúc anh ở nhà vui vẻ, sau khi cúp máy, cô quyết định ra khỏi nhà và đi đâu đó, tiện thể đến quán cà phê Lục Môn để uống một cốc cà phê.
Cuối cùng, trận tuyết rơi liền nhiều ngày rất hiếm có đối với thành phố này đã ngừng rơi, nhưng thời tiết vẫn vô cùng lạnh giá, bên đường chất đầy những đống tuyết chưa tan, dưới mái nhà có treo một cây cột băng rất dài. Không khí lạnh cóng, dường như lạnh thấu tím gan. Thời gian vẫn còn sớm, nhưng xe cộ đi trên đường ít hơn những ngày bình thường rất nhiều, trên vỉa hè dành cho người đi bộ cũng chẳng có bao nhiêu người, gần xa thỉnh thoảng vọng lại tiếng pháo nổ, khiến cho đường phố vắng lặng một cách lạ thường.
Nhâm Nhiễm thu mình trong chiếc áo phao dài, đi đôi bốt ấm và bước trên tuyết lạnh, chậm rãi bước đến cửa quán cà phê Lục Môn, nhưng rồi cô phát hiện ra rằng tấm biển cửa hàng thắp đèn neon không bật như mọi bận, rèm cửa đều được buông xuống, cửa cuốn hạ rất thấp, bên trong có ánh đèn, chỉ có điều không sáng như bình thường, loáng thoáng còn có tiếng nhạc vọng ra.
Cô liền đưa tay đẩy cánh cửa kính kẻ ô màu xanh in hoa ra, cửa liền mở ra, bên trong có bật điều hòa, tiếng nhạc hòa vói hơi nóng của lò sưởi và điều hòa tỏa ra khiến cô lập tức sững người.
Em không đặc biệt như những gì anh tưởng tượng
Có được em, phải chăng anh cũng không tìm được niềm vui như anh vẫn tưởng;
Nếu anh chưa từng hứa với em,
Thì em cũng sẽ không so đo về sự lấp lửng nước đôi của anh..
Mọi thứ trước mắt dường như một giấc mộng được vớt lên từ tiềm thức sâu thẳm của cô, nhưng tại sao giấc mơ lại rõ nét như vậy. Cả quán cà phê trống vắng, ánh đèn lờ mờ, giọng hát mạnh mẽ tràn ngập trong không gian bình thường chỉ vang lên những giai điệu nhẹ nhàng này, dường như có những năm tháng thuộc về quá khứ đột nhiên phá vỡ xiềng xích của thời gian, không báo gì trước mà lao thẳng đến trước mặt Nhâm Nhiễm.
Lời bài hát cùng với giai điệu len lỏi từng chữ vào tận đáy lòng, một cảm giác nghẹn ngào lan tỏa trong lồng ngực, chẳng mấy chốc đôi mắt cô đã ướt nhòe.
"... Thế giới mà chúng ta sống ẩn dật hoang đường, hiểm ác như vậy
Tương lai của chúng ta mờ ảo khó dự đoán như vậy
Nhưng anh lại nói, mọi người đều phải học luật chơi của nó;
Ai có thể nói cho em biết làm thế nào để quen với hết sự thỏa hiệp này đến sự thỏa hiệp khác,
Và giảng hòa với tất cả những điều không như ý..
Trong lúc cô đang thẫn thờ thì tiếng nhạc đột nhiên vụt tắt.
Tô San đứng dậy ở sau quầy, nét mặt vô cùng kinh ngạc: "Nhâm Nhiễm, trong tết, quán cà phê Lục Môn nghỉ bán hàng ba ngày, rất xin lỗi em".
Cô liền "à" một tiếng theo bản năng, dừng một lát, bất giác nói: "Không ngờ lại được nghe bài hát này".
Tô San sững người: "Trước đây em đã từng được nghe à?"
Cô liền gật đầu: "8, 9 năm về trước, khi em còn đang học đại học, ở.. Cô lục lại ký ức, "Một quán bar mới khai trương ở vùng này, hình như tên là Truyền kỳ thành phố thì phải, nghe một ban nhạc tên là Thâm Hắc hát bài hát này".
"Không ngờ vẫn còn có người nhớ tên ban nhạc của họ", trên khuôn mặt xinh đẹp của Tô San hiện thoáng qua vẻ bần thần, rồi cô khẽ nói, "và còn bài hát này nữa. Mình tưởng rằng, đây chỉ là ký ức của riêng mình mà thôi".
"Tô San, em rất thích bài hát này, chị có thể giúp sao cho em một đĩa được không". Vừa nói ra câu này, Nhâm Nhiễm mới nghĩ đến mỗi quan hệ giữa Tô San và một người nào đó trong ban nhạc, thấy mình hơi đường đột, bèn vội vàng nói thêm: "Nếu không tiện thì thôi, coi như em chưa nói gì. Happy New Year, tạm biệt".
"Đợi một lát" - Tô San nói vọng ra, "Nhâm Nhiễm, ở nhà mình còn có mấy chục đĩa CD của album này, chưa bóc gì cả. Thật may vì đến tận bây giờ vẫn có người nhớ những bài hát mà họ từng hát và còn muốn xin. Hôm nào mình sẽ tặng bạn một đĩa mới".
"Thế thì cảm ơn chị rất nhiều".
"Sao bạn không về nhà ăn bữa cơm tất niên mà còn ra đây uống cà phê?"
"Nhà em không ở vùng này".
Cô không hỏi Tô San tại sao lại ở một mình trong quán cà phê đã nghỉ bán hàng giữa đêm 30 này, nhưng rõ ràng là Tô San không cảm thấy điều này có vấn đề gì, cô cười: "Đúng lúc quá, Nhâm Nhiễm, mình không đun cà phê nhưng vừa mở một chai vang đỏ, chuẩn bị uống say mới nghỉ. Bạn có muốn ngồi uống rượu cùng tôi rồi nghe album này không?"
Nhâm Nhiễm hơi bất ngờ nhưng lập tức vui vẻ gật đầu.
Nhâm Nhiễm cởi áo phao ra ngồi xuống, Tô San chốt cửa lại, lấy ra một chai rượu vang và hai ly rượu bước đến, sau đó chỉnh loa lên to hơn, bật từ bài đầu tiên, tiếng nhạc rock mạnh mẽ lại một lần