Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134666
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/666 lượt.
i còn vương mùi hoa quả thơm mát. Buổi trưa tĩnh mịch, chẳng ai muốn động đậy, cũng chẳng ai muốn đi ra thế giới bên ngoài, chỉ muốn lặng lẽ ôm nhau, hưởng thụ khoảnh khắc bình yên này.
Áo sơ mi của Lệ Trí Thành mặc trên người Lâm Thiển vốn rất rộng nên anh có thể dễ dàng vùi đầu vào trong áo. Lâm Thiển cảm thấy cứ tiếp tục như vậy, chắc sẽ “củi khô bén lửa” một lần nữa. Thế là cô kiên quyết đẩy người anh: “Tạm dừng, chúng ta đã nói rồi, chúng ta đã dùng hết số lần của ngày hôm nay.”
Lệ Trí Thành cười cười. Dù sao Lâm Thiển cũng mới trải qua lần đầu, hơn nữa chỗ đó còn hơi sưng tấy, khiến anh không khỏi xót xa. Thế là anh buông người cô, trầm mặc một lát mới lên tiếng: “Em thích mặc đồ của anh?”
Lâm Thiển: “Thích thì sao, không thích thì sao?”
Lệ Trí Thành cúi xuống hôn lên trán cô: “Sau này ở đây, em đều có thể mặc.”
Lâm Thiển không đáp lời, nhưng khóe miệng cong cong. Buổi chiều nắng vàng rực rỡ, thời tiết hơi nóng, Lâm Thiển muốn ra ngoài hít thở không khí nhưng hai chân đau nhức nên cô không muốn đi bộ. Do đó, cô hỏi Lệ Trí Thành ở nhà có gì chơi vui không.
Thực ra Lệ Trí Thành chẳng có kinh nghiệm gì về phương diện này. Sau khi cân nhắc đề nghị của cô, anh hỏi lại: “Hay là chúng ta trồng nho?”
Lâm Thiển tròn mắt. Trồng nho ư? Chắc cũng chỉ có anh mới nghĩ ra trò tiêu khiển sáng tạo này, bạn trai cô quả là đặc biệt.
Tháng trước Lệ Trí Thành mua mấy cây nho giống nhưng vì công việc bận rộn nên vẫn để tạm ở ngoài ban công. Hai người cầm cây nho giống đến vườn hoa nhỏ ở sân trước, Lâm Thiển không biết trồng, đành nghe theo sự chỉ huy của anh.
Lệ Trí Thành cầm cái xẻng xúc đất, động tác rất nhanh nhẹn, loáng một cái đã đào một cái hố nhỏ. Lâm Thiển thè lưỡi: “Có phải trước đây anh từng làm lính công binh không?” Lệ Trí Thành mỉm cười, đứng dậy: “Quá khen, đâyy chỉ là dùng dao mổ trâu đi giết gà thôi.”
Lâm Thiển cười tủm tỉm. Sau khi đào hố xong, Lâm Thiển cẩn thận đặt cây nho vào trong rồi lấp đất. Cô làm rất tốt công việc này, rành mạch đâu ra đấy. Lệ Trí Thành đứng một bên, để cô tự mình xử lý.
Xong xuôi, Lâm Thiển ngồi xổm cạnh cây nho, ngẩng đầu nhìn giàn gỗ cao cao. Không biết năm tới khi cây nho leo đầy giàn, cô và Lệ Trí Thành sẽ ra sao? Nhất định vẫn tốt đẹp như bây giờ.
Lâm Thiển thỏa mãn đứng dậy. Vừa ngoảnh lại, cô liền thấy Lệ Trí Thành đứng bên luống hoa, hai tay đút túi quần, nhìn cô chăm chú.
Lâm Thiển liền đi tới, trên tay còn dính đất nên không thể ôm anh, cô quàng hai tay lên cổ Lệ Trí Thành, kiễng chân hôn anh.
“Em yêu anh.” Cô nói nhỏ.
Lệ Trí Thành không lên tiếng, anh ôm cô vào lòng, ngậm môi cô, cuồng nhiệt đáp trả. Một lúc lâu sau, anh mới buông người Lâm Thiển, cầm ống nước tưới cây ở bên cạnh đưa cho cô.
Lâm Thiển rất thích công việc tưới nước. Nhìn mặt đất và cây non dần trở nên ẩm ướt, cô có cảm giác đạt thành tựu. Trong khi Lâm Thiển tưới nước, Lệ Trí Thành ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, chăm chú dõi theo cô.
Vô tình bắt gặp bộ dạng thoải mái, chân vắt veo của Lệ Trí Thành, chợt nảy ra một ý nghịch ngợm. Nhân lúc anh không chú ý, cô lén chuyển đầu ống nước, phun vào người anh.
Lệ Trí Thành không kịp đề phòng, ngực áo bị ướt một mảng, quần cũng bị dính nước. Anh ngẩng đầu, liền thấy Lâm Thiển đứng dưới giàn nho, tay vẫn cầm ống nước, vẻ mặt giả bộ vừa kinh ngạc vừa áy náy: “Xin lỗi, em lỡ tay.”
Ngày đầu hạ, nước thấm vào da mang lại cảm giác giá lạnh. Lệ Trí Thành từ từ đứng dậy. Không thể không thừa nhận, đàn ông mặc áo sơ mi bị ướt dính chặt vào người có một vẻ gợi cảm đặc biệt. Thấy anh đứng lên, Lâm Thiển liền lùi lại phía sau, cất cao giọng: “Này, là em lỡ tay, anh không được đáp trả đâu đấy.” Lệ Trí Thành vừa tiến lên một bước, cô liền giơ ống nước ra uy hiếp: “Anh còn tiến lại gần… em sẽ phun đấy.”
Lệ Trí Thành vẫn tiếp tục đi qua bên này. Lâm Thiển không nghĩ ngợi, lập tức phun nước vào người anh. Trong giây lát toàn thân Lệ Trí Thành ướt sũng, nhưng anh chẳng hề bận tâm, tiếp tục đi tới, giơ tay ôm cô.
Lâm Thiển không nhịn được cười, kêu một tiếng rồi quay người né tránh. Ai ngờ động tác của Lệ Trí Thành còn nhanh hơn, anh một tay ôm cô, một tay đoạt ống nước rồi tưới từ đầu đến chân cô.
Lâm Thiển ra sức đẩy anh nhưng vô hiệu, ngược lại còn bị Lệ Trí Thành ôm chặt hơn. Tầm mắt mờ mịt, cô chỉ lờ mờ nhìn thấy gương mặt anh rất gần, khóe miệng nhếch lên, để lộ nụ cười vui vẻ. Lâm Thiển cũng cười, cô thôi không vùng vẫy mà đẩy ngực anh: “Ghét thật đấy! Anh ỷ mạnh hiếp yếu.”
Bắt gặp bộ dạng ướt sũng của cô, đường nét cơ thể hiện rõ trong chiếc áo sơ mi mỏng, Lệ Trí Thành không nhiều lời, đưa tay khóa ống nước rồi cúi đầu hôn Lâm Thiển.
Hôn một lúc, anh mới chịu rời môi, đồng thời bế cô lên, quay người đi vào phòng. Khi thân thể ở trên không trung, Lâm Thiển vô thức kẹp hai chân vào thắt lưng anh. Vào nhà, Lệ Trí Thành không đặt cô xuống đất mà đi thẳng tới phòng trong, Lâm Thiển hỏi: “Anh định làm gì vậy?”
“Đi tắm.” Lệ Trí Thành đáp.
Đúng là bây giờ cần tắm nước nóng, bằng không dễ bị cảm, có điều…