Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134689

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/689 lượt.

èm nhận.”
Lệ Trí Thành chỉ cười cười.
Lâm Thiển chống cằm nhìn anh: “Thật ra anh cũng thế thôi.”
“Anh không giống anh ấy.” Lệ Trí Thành đáp.
Câu nói đầy thâm ý khiến Lâm Thiển hơi ngây ra. Cô từng kể cho Lệ Trí Thành nghe về quá khứ của Lâm Mạc Thần. Vậy ý của anh là…
Lệ Trí Thành liếc cô một cái: “Anh sẽ không bao giờ để mất người phụ nữ mình yêu thương.”
Lâm Thiển im lặng. Ngẫm nghĩ mới thấy, Lệ Trí Thành và Lâm Mạc Thần đều là những người đàn ông đầy thủ đoạn trên thương trường. Nhưng anh trai cô sau khi trải qua nỗi đau bị rút gân lột da nên mới nhận ra tình cảm chân thực của mình. Còn Lệ Trí Thành lại trao trái tim của anh cho cô trước. Qua một thời gian chung sống, cô có thể nhận ra, Lệ Trí Thành ngày càng nắm giữ cô chặt hơn.
“Cũng không nhất định.” Lâm Thiển đáp lại bằng thái độ kiêu ngạo: “Cần xem xét biểu hiện của anh sau này.”
Nhà của Uông Thái Thức là một ngôi nhà hai tầng nhỏ nằm bên đường. Đèn đường bật sáng, chiếu xuống bậc cầu thang và hàng cây trước ngôi nhà, tạo cảm giác ấm áp tĩnh mịch. Lệ Trí Thành xách hai chai rượu Mao Đài, Lâm Thiển khoác tay anh, cùng đi lên bấm chuông.
Người ra mở cửa là con trai của Uông Thái Thức, cũng chính là người đầu tư tài chính gặp vấn đề, Ninh Duy Khải dùng để uy hiếp bố anh ta như tin đồn. Anh ta có ngoại hình đẹp hơn bố, trắng trẻo nho nhã, đeo cặp kính gọng vàng. Anh ta mời hai người vào trong nhà, đồng thời ngẩng đầu gọi bố ở tầng trên: “Bố, anh Lệ và chị Lâm đến rồi.”
Lâm Thiển không nhịn được, lại liếc Lệ Trí Thành.
Lệ Trí Thành và Uông Thái Thức đối xử ngang hàng, vì vậy con cái nhà họ Uông tuy cùng lứa tuổi với anh nhưng rất khách sáo. Mỗi lần Lệ Trí Thành và Uông Thái Thức ở cùng một chỗ uống trà trò chuyện, con cái ông đều cung kính ngồi bên cạnh.
Là người phụ nữ ở bên cạnh anh, mỗi khi bắt gặp vẻ trầm ổn, ung dung, già dặn tỏa ra từ Lệ Trí Thành, tim Lâm Thiển vẫn đập loạn nhịp.
Vợ Uông Thái Thức cũng là giáo sư đại học đã về hưu. Nhưng không giống ông chồng cao ngạo lập dị, bà Uông đáng yêu hơn nhiều. Bà có dáng người nhỏ bé, ăn mặc tinh tế, gương mặt lúc nào cũng để lộ nụ cười. Cả đời sống trong vòng tay yêu thương của chồng nên cách nói chuyện của bà lộ vẻ ngây thơ.
Khi mọi người ngồi bên bàn ăn với nồi lẩu thơm phức, bà hỏi Lâm Thiển: “Tiểu Lâm, hai người định bao giờ kết hôn?”
Lâm Thiển đang uống nước hoa quả, nghe hỏi vậy chỉ “Dạ?” một tiếng, mỉm cười không đáp lời.
Uông Thái Thức lập tức mở miệng: “Thanh niên bây giờ chỉ coi kết hôn là hình thức, con trai bà còn chưa cưới vợ, bà đã lo chuyện người khác.” Nói xong, ông quay sang con trai, khéo léo chuyển đề tài: “Lúc nào có bạn gái, anh nhớ dẫn về nhà.”
Cậu Uông cười cười, hàm hồ gật đầu: “Vâng thưa bố, con đang cố gắng.”
Lâm Thiển biết rõ tại sao Uông Thái Thức lại chuyển đề tài. Trong số những người ngồi ở đây, chắc chỉ có bà Uông không hiểu. Tất nhiên không phải không thể bàn đến đề tài này, mà vì nó quá riêng tư, không biết đối phương nghĩ thế nào. Trên thực tế, những người đàn ông như Uông Thái Thức, Lệ Trí Thành hay Lâm Mạc Thần luôn tỏ ra chừng mực trong các mối quan hệ xã giao.
Lâm Thiển cũng không nghĩ ngợi nhiều, cho rằng mọi người đã bỏ qua đề tài này. Ai ngờ Lệ Trí Thành đột nhiên cầm ly rượu kính bà Uông, đồng thời lên tiếng: “Khi nào kết hôn, chúng tôi nhất định gửi thiếp mời cho bà.”
Người xung quanh đều cười. Bà Uông vỗ tay, cầm ly rượu chạm với Lệ Trí Thành rồi ngoảnh đầu trừng mắt với chồng mình, ý là: Ông thấy chưa, đề tài này hay ho thế cơ mà, ông câu nệ quá.
Uông Thái Thức chỉ cười cười.
Nghe câu nói của Lệ Trí Thành, Lâm Thiển giật mình, ngẩng đầu nhìn anh. Cảm nhận được ánh mắt của cô, anh cũng nhướng mắt nhìn cô.
Do khói ở nồi lẩu bốc nghi ngút, đôi mắt anh như phủ lớp sương mờ. Ánh sáng tỏa ra từ ngọn đèn pha lê trên đỉnh đầu tựa hồ thu vào đáy mắt hun hút của anh.
Lâm Thiển bỗng nhớ tới câu nói của Lệ Trí Thành lúc mới theo đuổi cô: Đây là lần đầu tiên, tôi muốn giành lấy một người phụ nữ.
Bao nhiêu ngày tháng trôi qua, hôm nay anh lại nhìn cô bằng ánh mắt đó, tựa hồ âm thầm nói với cô, anh muốn giành được cô.
Lâm Thiển cúi đầu, tiếp tục uống hoa quả.
Đúng lúc này, di động của Lệ Trí Thành đổ chuông. Anh liếc qua màn hình, lên tiếng: “Các vị cứ ăn đi, tôi nhận điện thoại.” Nói xong, anh đứng dậy đi ra ngoài ban công.
Lâm Thiển bất giác dõi mắt theo bóng Lệ Trí Thành. Mọi người tựa như cũng cảm giác ra điều gì đó, không còn trò chuyện nhiệt tình như trước đó. Uông Thái Thức cũng nhẫn nại chờ đợi.
Lệ Trí Thành nhanh chóng kết thúc cuộc điện thoại, mở cửa ban công, nháy mắt với Lâm Thiển. Lâm Thiển cười cười, đứng dậy đi về phía anh.
Uông Thái Thức chắc cũng “tâm linh tương thông”, cùng đứng dậy đi ra ban công. Sau đó, ông mở miệng hỏi trước: “Có tin vui à?”
Lệ Trí Thành cười: “Uông tổng đúng là đoán việc như thần. Chúc thị vừa công bố quyết định mới của Hội đồng quản trị, Ninh Duy Khải không được tiếp tục quản lý Tân Bảo Thụy mà bị điều đi làm giám đốc công ty con trực tuyến


Snack's 1967