Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/685 lượt.
br>Sau khi cô phát biểu xong, phòng hội nghị im lặng như tờ. Cũng không phải người phản đối trước đó đều bị thuyết phục, mà là Lâm Thiển bất thình lình bùng nổ khả năng hùng biện, phân tích đâu ra đấy, khiến mọi người nhất thời không biết phản bác thế nào.
Lệ Trí Thành nhìn cô, khóe mắt thấp thoáng ý cười. Sau đó, anh bình tĩnh mở miệng: “Rất có lý, nhưng định vị sản phẩm không phù hợp với chiến lược chúng ta đặt ra ban đầu, cũng không phải là thứ tôi cần. Hãy làm lại bản khác.”
Anh nói trúng chỗ hiểm, người xung quanh gật đầu tán thành. Cũng có người đứng về phía Lâm Thiển, giữ thái độ im lặng. Lâm Thiển cười không nổi, chau mày ngồi xuống, lạnh nhạt trả lời: “Vâng.”
Về nhà, Lâm Thiển làm mặt lạnh với Lệ Trí Thành. Đương nhiên, cô biết thái độ của mình hơi trẻ con nhưng bởi vì trong lòng vẫn còn bực tức. Cô nghĩ bụng, tuy hai người công tư phân minh nhưng dù thế nào cô cũng là phụ nữ, ít nhất anh cũng phải giữ thể diện cho cô trước đám đông. Thế là lúc ăn cơm, đi tắm, xem tivi, thậm chí đến khi lên giường, Lâm Thiển cũng không để ý đến Lệ Trí Thành.
Còn Lệ Trí Thành thì sao? Thật ra anh chẳng để chuyện này trong lòng. Về nhà, thấy Lâm Thiển tức giận, anh cũng không sốt ruột, còn chẳng nói chẳng rằng thuận theo ý cô.
Lâm Thiển gọi đồ ăn bên ngoài nhưng chỉ đặt một suất của mình. Lệ Trí Thành lập tức gọi điện thoại, kêu một suất giống hệt Lâm Thiển, sau đó ngồi ăn bên cạnh cô. Cô buồn bực né trán, anh liền kéo cô vào lòng, khiến cô không thể động đậy. Cuối cùng, cô chỉ có thể ngồi trên đùi anh ăn cơm.
Lâm Thiển đi tắm, khóa trái cửa, còn đặt cái ghế chắn ngang cửa. Lệ Trí Thành vẫn dùng chìa khóa mở cửa như thường lệ, đồng thời dễ dàng dẹp chướng ngại vật, đi vào nhà tắm. Anh cũng không làm gì, chỉ đứng bên bồn nhìn cô chăm chú. Lâm Thiển muốn lấy khăn mặt, anh liền cầm đưa cho cô. Lâm Thiển muốn dùng sữa rửa mặt, nhưng cố nhịn, vẫn giữ vẻ mặt khó đăm đăm.
Sau đó là tiết mục lên giường đi ngủ. Lâm Thiển quay lưng về phía Lệ Trí Thành. Anh hỏi: “Anh có nên lại bày tỏ sự trung thành?” Mặt Lâm Thiển nóng ran: “Không cần.”
“Em chắc chắn?”
“Ừ.”
“Vậy quay người lại đây.” Anh đưa ra điều kiện trao đổi.
Lâm Thiển đành quay người về phía Lệ Trí Thành, nhưng nhắm mắt không nhìn anh.
“Em đã nghe qua câu nói “đầu giường cãi nhau, cuối giường giảng hòa” chưa?” Anh hỏi nhỏ.
Lâm Thiển lặng thinh.
Sau đó, bị anh hôn và vuốt ve một lúc, ý chí của cô cũng tan chảy…
Khi hết tức giận, Lâm Thiển nghĩ ra một chiêu để hòa giải mâu thuẫn tương tự trong tương lai.
Cô nói: “Em biết chúng ta cần công tư phân minh, nhưng em là phụ nữ. Phụ nữ luôn cần giữ thể diện, phụ nữ rất cảm tính, không thể lý trí và tỉnh táo như anh. Vì vậy, em có một kiến nghị, từ nay về sau phàm là phương án em đưa ra ở cuộc họp, dù phủ nhận nhưng anh không được tỏ thái độ trực tiếp. Chúng ta quy định ám hiệu, anh hãy sờ lông mày bên trái và nói: “Phương án này không tồi, nhưng tôi hy vọng nhìn thấy phương án tốt hơn.” Anh làm thế là em hiểu, ý của anh thật ra là: “Phương án này rất tệ, hãy làm lại đi cô gái”.”
Lâm Thiển chớp mắt nhìn Lệ Trí Thành: “Anh thấy có được không?”
Lệ Trí Thành ôm cô vào lòng, khóe mắt cười cười: “Tuân lệnh.”
Tuy nhiên sau đó, Lệ Trí Thành không một lần sờ lông mày bên trái. Một hôm, anh phát biểu tại cuộc họp: “Phương án này không tồi, nhưng tôi hy vọng nhìn thấy phương án tốt hơn”, khiến Lâm Thiển lo ngay ngáy. Về nhà, cô lập tức hỏi anh: “Hôm nay anh… quên sờ lông mày?”
Lệ Trí Thành cười: “Đâu có.”
Lúc này Lâm Thiển mới bừng tỉnh, thở phào nhẹ nhõm, cũng biết người đàn ông này trêu chọc cô.
Thật ra Lâm Thiển cũng dần thay đổi. Cô ý thức được, một số mâu thuẫn là do cô không chín chắn. Hai người vừa là quan hệ cấp trên cấp dưới, vừa là đôi tình nhân, nếu đem công việc về nhà sẽ ảnh hưởng đến tình cảm. Ví dụ vụ Aito lần trước, ví dụ mâu thuẫn ở cuộc họp về phương án marketing. Sau đó cô chủ động đề nghị, về đến nhà, cô và anh sẽ không thảo luận công việc. Lệ Trí Thành đương nhiên đồng ý.
***
“Em đang nghĩ gì vậy?” Giọng nói đàn ông trầm ấm chợt vang lên bên tai Lâm Thiển, kéo cô trở về thực tại. Lâm Thiển ngoảnh đầu về phía anh: “Không có gì, em đang nhớ xem trước kia anh bắt nạt em thế nào.”
Lệ Trí Thành đã quen với sự nói một đằng nghĩ một nẻo của người phụ nữ này. Tuy cô giữ vẻ mặt bình thản nhưng khóe mắt vụt qua ý cười gian xảo.
Lệ Trí Thành gật đầu. Người phụ nữ của mình hoài niệm ký ức bị “bắt nạt”, tất nhiên anh sẵn lòng phối hợp.
“Tối nay có muốn anh “bắt nạt’ em tại cái ghế này không?” Lệ Trí Thành hỏi nhỏ.
Lâm Thiển đỏ mặt, mắng anh: “Lưu manh.”
Ánh hoàng hôn bao trùm cả con đường. Lệ Trí Thành lái xe chở Lâm Thiển đến nhà Uông Thái Thức. Lâm Thiển ngồi ở ghế lái phụ, không có việc gì làm nên gọi điện cho anh trai.
Đầu kia vẫn là giọng nữ nói tiếng Anh máy móc.
Cô cúp điện thoại, quay sang Lệ Trí Thành: “Anh trai em không biết gần đây bận gì, gọi điện đều không được. Mỗi lần có dự án lớn, anh ấy đến người thân họ hàng cũng chẳng th