Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/690 lượt.
ọ nơm nớp bất an nhưng cũng đầy lòng tin. Trong con mắt của bọn họ, vì sự thất bại của nhãn hiệu Aito trong năm ngoái nên thành tích của Ái Đạt làng nhàng; Tân Bảo Thụy tự đập vào chân mình, đánh mất thị trường túi xách thông thường. Bây giờ trên thị trường, tốc độ tiêu thụ của Sa Ưng đã bước vào xu thế ổn định. Đây chính là thời cơ tốt để chiếm lấy thị trường túi xách thông thường.
Tất nhiên, bọn họ có ý nghĩ đó là do không biết Ái Đạt chính là ông chủ thật sự của công ty vật liệu Minh Đức. Bọn họ thậm chí còn từng mua vật liệu của Minh Đức. Thấy chất lượng rất tốt, bộ phận mua sắm của Tư Mỹ Kỳ còn dự định đề xuất hợp tác lâu dài.
Vào thời khắc này, Trần Tranh đang có tâm trạng sôi sục.
Trong năm qua, Ái Đạt và Tân Bảo Thụy thay nhau xuất chiêu. Dưới sự “đàn áp” của Vinda, Aito và Sa Ưng, Tư Mỹ Kỳ liên tiếp gặp tai bay vạ gió. Sản phẩm đồ da trung cấp, túi xách thông thường và dã ngoại bị thu hẹp thị phần. Tư Mỹ Kỳ trở thành doanh nghiệp có tổn thất nghiêm trọng nhất trong ba công ty.
Bây giờ, anh ta đã thế chấp hết tài sản để vay ngân hàng, tiến hành trận chiến một chết một còn. Anh ta hạ quyết tâm: không thành công cũng thành nhân, nhất định vùng lên, kéo Tư Mỹ Kỳ khỏi đáy vực, đáp trả Tân Bảo Thụy và Ái Đạt.
Quảng cáo này gần như không có âm thanh.
Màn hình xuất hiện cảnh gia đình ba người rất ấm áp. Ngôi nhà trang trí theo phong cách hiện đại đơn giản, ông bà chủ trẻ tuổi mặc bộ đồ ở nhà thoải mái, cùng cậu con trai sáu bảy tuổi ngồi ở sofa xem tivi.
Khán giả thường xem quảng cáo chắc sẽ có ấn tượng, cậu bé trong CF này trông rất quen.
Đúng vậy, cậu chính là nhân vật nam chính trong quảng cáo Aito Kids hơn một năm trước. Một năm trôi qua, cậu đã cao lên không ít, nhưng gương mặt vẫn đáng yêu như ngày nào.
“Oa, ngày mai được đi du xuân rồi!” Cậu bé mừng rỡ thốt lên, nhảy xuống đất, chạy vào phòng mình.
Ba lô Ái Nhĩ (Aier) khiến cuộc sống vừa rực rỡ vừa đơn giản như vậy.
Góc phải màn hình xuất hiện hàng chữ: Nhãn hiệu con thuộc công ty Aito.
Khi quảng cáo này được phát trên internet và các đài truyền hình, khi nhãn hiệu mới Ái Nhĩ (Aier) tràn nhập đông tây nam bắc, Ninh Duy Khải đã ngồi ở phòng làm việc mới, tạm thời cáo biệt ngành túi xách mà anh ta hô mưa gọi gió nhiều năm.
Công ty trực tuyến mà anh ta tiếp quản có quy mô rất nhỏ nhưng ít nhất cũng là công ty công nghệ cao. Vì vậy, văn phòng nằm ở tòa nhà có giá thuê đắt đỏ nhất trong thành phố.
Vào thời khắc này, Ninh Duy Khải đang chăm chú dõi mắt về màn hình quảng cáo cực lớn treo trên tòa nhà đối diện. Trên đó đang phát CF túi xách Aier.
Anh ta xem một lúc, cuối cùng nở nụ cười nhàn nhạt, tiếp tục cắm cúi vào tập tài liệu ở trên bàn.
Đúng lúc này, di động rung rung báo hiệu có tin nhắn mới. Ninh Duy Khải mở ra xem, màn hình xuất hiện tấm ảnh tự chụp của một cô gái. Cô gái mặc bộ váy dài màu xanh lá cây, ôm chiếc ba lô Aier cùng màu, nở nụ cười đắc ý trước ống kính. Bộ dạng của cô rất tinh nghịch và đáng yêu.
Bên dưới có hàng chữ: Đừng để bị hạ gục. Em tặng anh cái này, muốn đấm muốn đá trút căm phẫn tùy anh – Lydia.
Ninh Duy Khải mỉm cười, nhắn lại cho cô: Em đang ở đâu? Khi nào tan sở, tôi đi đón em.
***
Cùng lúc đó, Trần Tranh đang ngồi trong phòng làm việc sang trọng của anh ta. Trong tay anh ta là bản kế hoạch quảng bá sản phẩm túi xách thông thường mới trên toàn quốc.
Các giám đốc bộ phận và lãnh đạo cao cấp đứng ở phía đối diện. Ai nấy sắc mặt nặng nề và bất lực.
“Mọi người ra ngoài trước đi.” Trần Tranh cất giọng lạnh nhạt.
Các giám đốc lặng lẽ đi ra ngoài.
Trần Tranh cầm cốc trà trên bàn, ném mạnh xuống đất, sau đó là quyển lịch bàn, hộp danh thiếp, cuối cùng là tập kế hoạch quảng bá sản phẩm trong tay anh ta.
Nếu nói Lâm Thiển từng vô cùng chấn động và tuyệt vọng khi nhìn thấy sản phẩm Sa Ưng lúc Tân Bảo Thụy mới tung ra thị trường, đồng thời thấy nó vượt trội hơn hẳn Aito của mình, thì vào thời khắc này, Trần Tranh cũng có cảm giác tương tự.
Ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy, nhưng cũng chẳng thể giúp anh ta thoát khỏi cảnh cùng đường mạt lộ.
Đúng lúc này, di động đổ chuông, Trần Tranh cầm lên. Nhìn thấy số điện thoại, anh ta ổn định lại hơi thở mới bắt máy: “Bố.”
Đầu kia truyền đến giọng nói tức giận chưa từng thấy của bố anh ta: “Anh đúng là đồ ngu xuẩn. Tâm huyết cả cuộc đời tôi đã bị hủy hoại trong tay anh.”
***
Màn đêm dần buông xuống, cả thành phố lấp lánh ánh đèn.
Lâm Thiển cầm điện thoại, đứng trước gương thay bộ váy ngắn màu tím và đôi giày cao gót đen.
Đầu kia điện thoại là giám đốc công ty “săn đầu người”. Anh ta nói một thôi một hồi, vẫn không chịu bỏ cuộc: “Giám đốc Lâm, cô thật sự không suy nghĩ lại hay sao? Ái Đạt tuy là công ty sản xuất túi xách lớn trong nước nhưng JJ là tập đoàn đa quốc gia, Top 500 toàn cầu, doanh nghiệp hàng đầu trong ngành túi xách trên thế giới. Cô làm tổng giám sát thị trường khu vực Trung Quốc, mức lương ít nhất tăng gấp đôi, cô lại có thể tự