Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134693

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/693 lượt.

lấp lánh dưới đèn. Anh đứng ở đó, cao lớn nổi bật.
Tim Lâm Thiển đột nhiên đập thình thịch trong lồng ngực.
“Tôi từng cho rằng, cả cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ dính dáng đến kinh doanh.” Lệ Trí Thành cất giọng trầm thấp ôn hòa.
“Bởi vì anh trai tôi, anh ấy đã lãnh đạo Ái Đạt tạo ra một thời kỳ huy hoàng.” Anh nói tiếp.
Lúc này, rất nhiều nhân viên lâu năm của công ty chợt nhớ tới CEO trẻ tuổi xuất sắc quá cố. Tài năng của người đàn ông đó có lẽ không nổi trội như Lệ Trí Thành, nhưng anh cũng dẫn dắt doanh nghiệp phát triển với tốc độ cao trong một thời gian dài.
Bọn họ cũng ý thức được, CEO chưa đến ba mươi tuổi trước mặt còn một thân phận khác, đó là người kế thừa sự nghiệp của gia đình, thực hiện di nguyện của anh trai.
Điều này khiến vị CEO thâm trầm, lạnh nhạt và khó gần đột nhiên trở nên chân thực sống động hơn nhiều.
Tuy chưa từng gặp người anh trai quá cố của Lệ Trí Thành, nhưng Lâm Thiển là người hiểu Lệ Trí Thành hơn ai hết.
Lệ Trí Thành không thích bộc lộ tình cảm trước mặt người khác. Càng là người anh trân trọng, anh càng đặt sâu trong tim.
Vào thời khắc này, đột nhiên nhắc đến anh trai, có phải bởi vì khi đứng trên đỉnh cao của ngành, anh chợt nhớ tới lời phó thác của anh trai?
Anh như vậy khiến cô cảm thấy rất xót thương.
Lệ Trí Thành tiếp tục lên tiếng: “Lúc mới tiếp quản Ái Đạt, tôi cũng gây ra trò cười, bị người khác hiểu nhầm là nhân viên bảo vệ, còn sai đi bê đồ…”
Bên dưới vang lên tiếng cười rần rần. Có người mạnh dạn nói to: “Lệ tổng, ai vậy, hãy trừ tiền thưởng của anh ta.”
Lâm Thiển không rời mắt khỏi Lệ Trí Thành. Mặt cô hơi ửng đỏ, trong lòng rất ngọt ngào. Anh cố ý nói vậy.
Lệ Trí Thành quả nhiên đảo mắt qua bên này. Chỉ là phạm vi quá rộng nên không một ai chú ý. Duy chỉ có Lâm Thiển âm thầm chạm mắt anh, tim lại đập loạn nhịp.
“Năm ngoái vào thời điểm này, mọi người đều nói khó có thể cứu sống Ái Đạt. Năm nay, chúng ta giành được vị trí quán quân trong ngành.
Năm ngoái, lúc Vinda tung ra thị trường, trang chủ bị hack, phải bồi thường hai mươi triệu, các đồng nghiệp của bộ phận Thông tin Kỹ thuật khóc dở mếu dở. Năm nay, Vinda trở thành sản phẩm đơn có lượng tiêu thụ lọt vào Top 5, người của bộ phận Kỹ thuật nhận phong bao lớn…”
Bên dưới lại vang lên tiếng cười.
Sắc mặt Lệ Trí Thành hết sức trầm tĩnh, đôi mắt anh phản chiếu ánh đèn, như đại dương không thấy đáy, khiến trái tim mọi người càng sôi sục.
“Vinda và Aito của chúng ta.” Anh từ tốn mở miệng: “Đã đạt đến thành công huy hoàng nhất trong ngành. Mọi người hãy cùng tôi, tiếp tục tiến bước.”
Khi Lệ Trí Thành kết thúc bài phát biểu, bên dưới vô cùng tĩnh lặng. Nhưng ở giây tiếp theo, tiếng vỗ tay vang lên như sấm động. Sắc mặt mọi người để lộ sự xúc động và hưng phấn, ánh mắt đầy tự hào.
Lâm Thiển không rời mắt khỏi Lệ Trí Thành. Lúc này, anh mỉm cười giơ cao ly rượu với mọi người, sau đó một hơi uống cạn. Cô chỉ cảm thấy tim mình đập nhanh chưa từng thấy.
Trong tiếng hoan hô không ngừng nghỉ, Lâm Thiển chỉ nhìn thấy một người.
Cô đột nhiên nhận ra một sự thật. Hóa ra cô không chỉ yêu anh, mà trên thực tế, cô sùng bái anh giống mọi người trong công ty.
Cho dù từng sởn gai ốc trước trí tuệ của anh, nhưng cô cũng sùng bái một cách sâu sắc trí tuệ đó.
Là anh khiến cô hiểu ra, cuộc chiến thương mại còn có thể “lướt gió tung mây” như vậy, là anh đã khơi gợi nhiệt huyết và tiềm năng của cô, là anh đã khiến cô có cảm giác sảng khoái khi chiến thắng hết đối thủ này đến đối thủ khác.
Thì ra đối với cô, anh không chỉ đơn giản là người yêu. Ở trong trái tim cô, anh đã sớm không còn gì có thể sánh bằng.
***
Sau khi buổi tiệc kết thúc, Lâm Thiển ở lại trò chuyện với một số đồng nghiệp có quan hệ thân thiết trong công ty đến hơn mười giờ tối.
Tối nay Ái Đạt thuê phần lớn phòng trong khách sạn để nhân viên nghỉ lại qua đêm, buổi tối tự tìm hoạt động giải trí. Lâm Thiển lặng lẽ lên phòng Lệ Trí Thành ở tầng trên cùng. Cô vừa gõ nhẹ hai tiếng liền bị anh kéo vào trong.
Lệ Trí Thành đã cởi cà vạt, trên người tỏa ra mùi rượu nhàn nhạt. Anh trực tiếp đè Lâm Thiển vào cánh cửa rồi cúi xuống hôn cô.
Lâm Thiển cười khẽ một tiếng, đồng thời đá bay giày cao gót. Lệ Trí Thành bế cô lên, đi đến bên giường ngồi xuống.
“Em uống rượu đấy à?” Anh hỏi.
Lâm Thiển thè lưỡi. Thôi xong rồi, cô quên béng đi mất.
Lâm Thiển vốn không thích uống rượu, người đàn ông như Lệ Trí Thành càng không thích bạn gái của mình uống rượu. Hai người thỏa thuận, từ nay về sau, cô không động đến rượu. Nếu anh ở bên cạnh, anh sẽ uống đỡ cho cô. Nếu anh không có mặt…
“Em sẽ tự xử lý.” Lâm Thiển cất giọng quả quyết: “Anh yên tâm đi, khả năng tự kiềm chế của em rất tốt, lại biết ăn nói, ai có thể ép em uống?” Lúc mới sống chung, cô còn định ra một số quy tắc, thể hiện vị trí bà chủ nhà. Về vụ uống rượu, cô chủ động viết lên giấy: Nếu Lâm Thiển động đến rượu, uống một ly sẽ phạt dọn nhà một tuần.
Lâm Thiển chớp mắt nhìn Lệ Trí Thành. Anh mặc kệ, tiếp tục lên tiếng: “Uống mấy c