XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134579

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/579 lượt.

Thiển hỏi nhỏ: “Ở đây còn nhiều công nhân, anh mau buông tay ra đi. Chúng ta gặp nhau ở bãi đỗ xe…”
Còn chưa dứt lời, Lâm Thiển liền bắt gặp ý cười trong khóe mắt Lệ Trí Thành. Sau đó, anh cúi xuống hôn cô, đồng thời ôm chặt cô trong lòng.
Lâm Thiển ra sức giãy giụa. Chắc chắn anh cố ý, ai bảo cô cho anh “leo cây”.
Hai người đang hôn nhau say đắm, cô nhân viên thiết kế đi trước đột nhiên phát hiện Lâm Thiển “mất tích”. Cô ta gọi lớn tiếng: “Giám đốc Lâm, giám đốc Lâm.”
Lâm Thiển nhìn Lệ Trí Thành bằng ánh mắt khẩn cầu. Lệ Trí Thành cắn lên mũi cô một cái rồi mới buông tay.
Lâm Thiển vội chỉnh lại áo sơ mi, đi ra khỏi lùm cây. Cô cũng phản ứng rất nhanh, rút di động giả bộ đang gọi điện, đồng thời vẫy tay với cô thiết kế, ra hiệu cô ta đi trước. Cô thiết kế liền gật đầu, quay người rời đi.
Lâm Thiển bỏ điện thoại vào túi, ngoảnh đầu nhìn Lệ Trí Thành. Anh vẫn đứng dưới bóng cây, bộ dạng rất trẻ trung tuấn tú.
Nghĩ đến chuyện anh đến tận nhà máy tìm mình, Lâm Thiển cảm thấy xót xa cũng có chút xúc động. Ngó nghiêng xung quanh thấy không có người, cô liền giơ tay ôm cổ Lệ Trí Thành, mắng yêu anh: “Lưu manh.”
“Ừ.” Lệ Trí Thành đáp: “Lưu manh mới bị phụ nữ bỏ rơi ở sân bay.”
Lâm Thiển phì cười: “Em sai rồi được chưa nào?”
Hai người nắm tay đi ra ngoài. Đến chỗ có đông công nhân, Lâm Thiển vội giật tay ra. Lệ Trí Thành liếc cô một cái, nhưng không nói gì.
Bởi vì đối với nhân viên ở đây, Lệ Trí Thành là Boss lớn. Anh lại ít khi lộ diện nên mọi người hầu như không biết mặt anh. Hôm nay anh đội mũ lưỡi trai, mặc bộ đồ bình thường nên càng chẳng có ai nhận ra anh.
Trong khi đó, bọn họ đều nhiệt tình chào Lâm Thiển.
“Giám đốc Lâm.”
Lâm Thiển mỉm cười gật đầu.
Mọi người đều liếc qua “người đàn ông xa lạ” đi bên cô. Anh nhìn thẳng, mũ lưỡi trai che khuất nửa gương mặt, cùng Lâm Thiển vai kề vai đi về phía trước.
Lâm Thiển đương nhiên không giới thiệu Lệ Trí Thành với công nhân. Cô vội kéo tay anh đi nhanh về phía bãi đỗ xe.
Về khách sạn, Lâm Thiển cùng Lệ Trí Thành đi ăn tối, sau đó hai người đi bộ dọc bờ sông. Khách sạn có một bãi cát riêng tương đối rộng. Cát dưới chân mềm mại, trên mặt sông có mấy con vịt trời chao liệng, cảnh sắc thanh bình và sống động.
Hai người đi một lúc rồi ngồi nghỉ ở bờ sông, Lâm Thiển tựa vào lòng anh, hai chân trần khua đi khoắng lại dưới nước. Ánh mắt của Lệ Trí Thành dừng lại ở bàn chân, di chuyển lên trên bắp chân trắng nõn của cô, cuối cùng dừng lại ở gương mặt người phụ nữ.
Gần đây, cảm giác của anh có chút bất thường. Cảm giác này dần hiện rõ theo thời gian, anh đã nhạy cảm nhận ra vấn đề nhưng cũng đành bất lực.
Cụ thể thế nào nhỉ?
Trước đây, thời gian gặp gỡ của hai người đều căn cứ vào lịch trình của anh. Khi nào ranh rảnh rổi, anh sẽ gọi điện cho cô hoặc bay đến thăm cô. Còn cô chỉ biết hân hoan chờ đợi giây phút gặp nhau.
Cô luôn xoay quanh anh, còn anh coi đó là lẽ đương nhiên. Trong công việc cũng vậy, anh định ra phương hướng còn cô ra sức thi thố tài năng trong phạm vi đó.
Cảm giác này giống như… cô là con bướm xinh đẹp, từ đầu đến cuối nhảy múa trong lòng bàn tay anh.
Tuy nhiên, kể từ khi Lâm Thiển tuyên bố “xây dựng nhãn hiệu của riêng mình, gây dựng sự nghiệp”, hình hình dần thay đổi. Nhiều lúc anh gọi điện thoại, cô nói đang bận, nhanh chóng cúp máy. Có lúc cô để điện thoại ở chế độ rung nên không nghe thấy.
Gặp mặt cũng vậy. Để cuối tuần có thể đi thăm cô, anh dồn công việc, hoàn thành trước mấy ngày, làm Tưởng Viên cũng phải thức đêm cùng anh. Tất nhiên anh sẽ không nói cho cô biết chuyện này, bay đi thăm cô với khao khát mãnh liệt. Vậy mà cô thường xuyên không có thời gian ở bên anh, hoặc vừa ở bên anh một lúc, cấp dưới lại có việc tìm cô.
Lệ Trí Thành thầm tự giễu bản thân. Không ngờ anh cũng có ngày bị phụ nữ đối xử lạnh nhạt, hơn nữa còn cảm thấy… hụt hẫng.
Anh cúi đầu nhìn kẻ đầu sỏ khiến lòng mình nhiễu loạn. Cô vẫn không hề hay biết, hai chân đung đưa trong nước, bộ dạng rất đáng yêu.
Lệ Trí Thành lên tiếng: “Phụ nữ không được ngâm chân quá lâu trong nước lạnh.”
Lâm Thiển kinh ngạc: “Chuyện này anh cũng biết cơ à?” Cô rút chân khỏi mặt nước, sau đó trực tiếp lau vào người anh.
Chân cô toàn là nước, thành ra áo phông và quần dài của anh cũng bị ướt một mảng. Lệ Trí Thành không bận tâm, giơ tay túm hai chân cô. Lâm Thiển bị anh làm cho nhồn nhột, cười nói: “Bỏ em ra đi.”
Lệ Trí Thành nhướng mắt nhìn cô, nắm lấy bàn chân cô. Lòng bàn chân truyền đến cảm giác ấm áp khiến Lâm Thiển mềm lòng. Dưới ánh hoàng hôn, đôi mắt anh sâu thẳm, sắc mặt lộ vẻ dịu dàng, tỏa ra sức hút khó cưỡng.
Lâm Thiển rung động trong lòng, còn anh từ đầu đến cuối không rời mắt khỏi cô. Tiếp theo anh cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên bắp chân cô.
Trái tim Lâm Thiển run rẩy, Lệ Trí Thành đã bắt đầu vừa hôn vừa khẽ cắn dọc theo bắp chân cô. Toàn thân Lâm Thiển dội lên một cảm giác kích thích mới mẻ, làm cô suýt nữa bật ra tiếng rên khẽ.
Khóe mắt chợt phát hiện trên bãi cát có mấy du khách đang tiến