Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/570 lượt.
nh ta bận việc gì. Công ty mẹ cũng muốn khảo sát xem Ben có thích hợp tiếp tục ngồi ở vị trí Tổng giám đốc hay không. Nhưng chuyện này cần bí mật tiến hành, tốt nhất phối hợp với mấy nhân viên người Hoa, vì dù sao chúng ta cũng khác người bản xứ, đi đâu cũng nổi bật.”
Mấy cấp dưới vâng dạ.
Vài ngày sau, bọn họ mang đến cho Charles một tin tức chấn động. Charles nghe xong, vô cùng tức giận, gầm lên: “Gọi Ben đến văn phòng của tôi ngay lập tức.”
Trong cuộc chiến thương mại cao cấp, đầu óc của Trần Tranh tuy không linh hoạt nhưng anh ta rất rành mấy trò luồn cúi bỉ ổi. Trước kia, anh ta âm thầm cài người vào Tân Bảo Thụy và Ái Đạt, thì bây giờ, anh ta cũng có nội gián trong công ty DG Trung Quốc.
Vì vậy trước khi đặt chân vào phòng làm việc của Charles, Trần Tranh đã nhận được tin, Charles nổi trận lôi đình, nguyên nhân rất có khả năng liên quan đến lô hàng có vấn đề về chất lượng của anh ta.
Trần Tranh giật mình thon thót, nhưng cũng chỉ vài giây sau, anh ta đã lấy lại bình tĩnh, thản nhiên đi vào văn phòng của Charles.
“Hi, Boss.” Trần Tranh cười hì hì chào hỏi Charles.
Charles tức đến nổ đom đóm mắt. Anh ta là một người hòa nhã thân thiện, nhưng không có nghĩa lúc nào cũng giữ hình tượng bản thân trước mặt cấp dưới. Hơn nữa, đối phương còn là cấp dưới anh ta coi thường nhưng tạm thời không thể gạt bỏ.
“Anh vẫn đang bán lô hàng túi xách chất lượng không đạt yêu cầu phải không?” Charles hỏi rành rọt từng từ một.
Trần Tranh giả bộ ngạc nhiên: “Gì cơ? Tất nhiên không rồi, tôi không rõ anh đang nói gì?”
Charles không ngờ đối phương phủ nhận, đúng là đồ không biết xấu hổ.
“Ben, tôi đã nói rõ với anh, không thể tung lô sản phẩm đó ra thị trường. Nhưng nhân viên của tôi lại nhìn thấy nó nằm trên giá một cửa hàng ở vùng xa xôi. Lẽ nào người Trung Quốc các anh chấp hành mệnh lệnh của cấp trên kiểu đó? Tôi thật sự không hiểu nổi. Tôi sẽ báo cáo với công ty mẹ về việc anh không làm tròn trách nhiệm của mình.”
Trần Tranh ngẩn người, sắc mặt lộ vẻ nghi hoặc: “Charles, chắc có sự hiểu nhầm gì ở đây. Liệu có phải người ở bên dưới không tuân theo mệnh lệnh của tôi, lén lút đem hàng đi bán? Anh yên tâm đi, nhất định tôi sẽ điền tra đến cùng vụ này, rồi cho anh câu trả lời xác đáng.”
Charles không biết nói gì hơn. Một lúc sau, anh ta lấy lại bình tĩnh.
Anh ta nghĩ, sự phát triển của DG Trung Quốc trong thời điểm hiện tại chưa thể tách khỏi Trần Tranh và Tư Mỹ Kỳ. Vì vậy, anh ta sẽ tạm bỏ qua sự việc này. Đợi đến sang năm, khi nghiệp vụ ổn định, anh ta sẽ tống khứ Trần Tranh.
Thế là Charles đổi giọng mềm mỏng: “Ben, tôi nghĩ chắc anh cũng không ngờ, sự việc này khiến chúng ta gặp phải rắc rối lớn đến mức nào.” Anh ta nói cho Trần Tranh biết suy đoán của mình, sau đó kết luận: “Nếu bị Lệ Trí Thành phát hiện, hắn sẽ nhân cơ hội chơi lại chúng ta. Tới lúc đó, hình tượng doanh nghiệp của chúng ta sẽ bị giảm sút nghiêm trọng trong lòng người tiêu dùng. Không chỉ nhãn hiệu loại hai và loại ba của DG, thương hiệu Tư Mỹ Kỳ không thể trở mình, thậm chí cả thương hiệu Zamon cũng bị ảnh hưởng. Chúng ta sẽ chẳng còn chốn dung thân.”
Trần Tranh giật mình kinh ngạc. Sau đó, nỗi hoảng hốt và lo sợ bao trùm anh ta.
Trong đầu Trần Tranh xuất hiện một suy đoán mơ hồ. Tại sao Lệ Trí Thành lại tung ra sản phẩm mới đúng lúc lô túi xách thông thường của anh ta vừa rời khỏi dây chuyền sản xuất, không sớm hơn cũng không muộn hơn? Hành động của Lệ Trí Thành khiến anh ta bị tồn kho một lượng hàng lớn, nguồn vốn bị đứt đoạn. Nếu không phải đúng dịp DG mua cổ phần, anh ta chắc chắn sẽ bị phá sản, thậm chí còn vào tù vì món nợ không thanh toán nổi.
Bây giờ được Charles nhắc nhở, Trần Tranh đột nhiên thông suốt vấn đề. Bằng phương thức nào đó Lệ Trí Thành đã nắm rõ mọi động thái của Tư Mỹ Kỳ. Do đó, hắn mới chọ thời cơ chuẩn xác đến thế.
Người đàn ông này quả nhiên vô cùng thâm hiểm. Hắn nhất định sẽ bắt anh ta thân bại danh liệt, không thể trở mình.
Sự phân tích vừa rồi của Charles cũng có lý. Một khi Lệ Trí Thành có thể nắm rõ tiến độ sản xuất của Tư Mỹ Kỳ, vậy thì nhiều khả năng hắn cũng biết lô hàng này có vấn đề về chất lượng. Đúng như Charles dự đoán, nó sẽ trở thành một đòn chí mạng với anh ta và DG Trung Quốc trong tương lai.
Trần Tranh toát mồ hôi lạnh.
Bắt gặp vẻ mặt hoảng sợ của đối phương, Charles biết lời nói của mình đã phát huy tác dụng. Anh ta tạm thời không truy cứu trách nhiệm, mà cất giọng nghiêm nghị: “Ben, anh hãy lập tức xử lý vụ này cho tôi.”
Trần Tranh gật đầu: “Tôi sẽ giải quyết ngay.”
Charles lộ vẻ hài lòng.
Hai người tiếp tục thương lượng. Ban đầu, Charles đề nghị thu hồi toàn bộ sản phẩm đã bán ra, đồng thời bồi thường tổn thất cho người tiêu dùng. Trần Tranh không tán thành, anh ta lý luận, số túi xách đó bề ngoài không có vấn đề gì, người tiêu dùng chắc chẳng phát hiện ra. Hơn nữa, DG vừa mới thâm nhập vào thị trường Trung Quốc, việc thu hồi sản phẩm chất lượng kém sẽ gây tổn hại nghiêm trọng đến hình tượng của công ty.
Charles cảm thấy hoang mang, b