Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134558
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/558 lượt.
ởi theo quan điểm của anh ta, sản phẩm có vấn đề phải được thu hồi. Đây cũng là nguyên tắc nghề nghiệp mà từ xưa đến nay anh ta luôn tuân thủ. Nhưng anh ta cũng không thể đặt cược thanh danh của công ty.
Trần Tranh tiếp tục thuyết phục: “Charles, Trung Quốc có câu “nhập gia tùy tục”, anh nên thích ứng với phương thức cạnh tranh của người Trung Quốc. Anh làm ăn chân chính, người khác dùng âm mưu quỷ kế, kẻ chịu thiệt chỉ là anh mà thôi.”
Cuối cùng, vẫn là Trần Tranh đưa ra cách giải quyết. Bí mật bán lô túi xách có vấn đề đó cho một doanh nghiệp nhỏ, tốt nhất là doanh nghiệp ở làng xã.
Bởi vì sản phẩm của những doanh nghiệp này không thể sánh bằng công ty lớn như Ái Đạt hay Tư Mỹ Kỳ nên bọn họ sẽ không khắt khe về khâu chất lượng. Bọn họ không tên tuổi, thực lực yếu kém, tương lai dù xảy ra vấn đề, cũng có thể đổ hết trách nhiệm lên đầu bọn họ. Dù đen nói thành trắng, bọn họ cũng không có khả năng đáp trả.
Charles đập bàn khen hay, sự việc coi như được quyết định. Trong mấy ngày tiếp theo, mỗi lần hồi tưởng lại thủ đoạn “đê tiện” này, nội tâm anh ta vẫn có chút áy náy.
Tuy nhiên, sau một thời gian, Charles cũng dần quên vụ này. Bất chợt nhớ tới, anh ta cảm thấy bình thường. Làm ăn ở Trung Quốc đúng là phải linh họa mới có thể thích ứng với thị trường chưa trưởng thành nhưng vô cùng kịch liệt và tàn khốc này.
***
Mười ngày sau, lô túi xách thông thường có vấn đề đó đã được bán đứt cho người khác.
Trần Tranh không đích thân lộ diện. Cấp dưới phụ trách vụ mua bán báo cáo: Người mua là một nhà doanh nghiệp nông dân quê mùa, tuyên bố rất “hài lòng” về chất lượng sản phẩm. Cấp dưới để ý thấy, sản phẩm của công ty đối phương chỉ tiêu thụ ở thành phố cấp ba và nông thôn, tương đối an toàn, không tạo thành ảnh hưởng đối với thị trường của Tư Mỹ Kỳ.
Sự việc nhanh chóng được giải quyết, nhưng hiện tại, Trần Tranh lại phải đối mặt ov71i bài toán khó mới.
Bởi vì căn cứ theo sự tính toán của tâm phúc, sau khi bán lỗ vốn lô hàng có vấn đề, Tư Mỹ Kỳ sẽ không thể hoàn thành mục tiêu vào cuối năm nay. Dù mấy tháng sau này, thương hiệu Zamon giúp lượng tiêu thụ của Tư Mỹ Kỳ tăng lên nhưng vì trước đó tổn thất quá lớn nên vẫn khó xoay chuyển tình thế.
Dựa vào bản thỏa thuận ký kết giữa hai bên, nếu hai năm liền Tư Mỹ Kỳ không hoàn thành mục tiêu, Trần Tranh sẽ phải rời bỏ chức vụ Tổng giám đốc.
Thực trạng này khiến Trần Tranh vô cùng ảo não. Bởi vì ai biết sang năm Charles sẽ giở trò gì để ngáng chân anh ta? Thằng cha người nước ngoài này rất tinh quái, bây giờ cũng học được mấy chiêu xấu xa, bắt đầu cử người giám sát anh ta.
Sau một hồi suy tư, Trần Tranh nảy ra một ý tưởng to gan.
Đối với anh ta, giữ vững địa vị của bản thân ở Tư Mỹ Kỳ còn quan trọng hơn thành tích kinh doanh của DG Trung Quốc.
Anh ta quyết định dùng chiêu “Một mũi tên trúng hai đích”.
Vài ngày sau, Trần Tranh lại đi văn phòng của Charles. Có điều lần này là anh ta chủ động, bộ dạng vội vàng, thần sắc nặng nề.
Anh ta không gõ cửa, cũng bất chấp sự ngăn cản của cô thư ký, xông thẳng vào phòng, đập bàn hét lớn: “Charles, chúng ta bị Ái Đạt chơi đểu rồi.”
Charles lộ vẻ nghi hoặc.
Trần Tranh lập tức kể rõ “ngọn ngành”. Sáng nay, anh ta nhận được thông báo khẩn cấp của bộ phận quản lý sản xuất, cho biết dây chuyền sản xuất đã bị động đến, toàn bộ lô túi xách da mới ra lò của DG đều xuất hiện vấn đề về chất lượng.
Charles kinh ngạc đến mức không thốt ra lời.
Hai người nhanh chóng đi tới xưởng sản xuất. Nhìn lô hàng không đạt yêu cầu chất cao như núi, Charles vừa đau lòng vừa phẫn nộ. Hai người lập tức kiểm tra camera giám sát, phát hiện đoạn băng đã bị xử lý, không có bất cứ nhân vật khả nghi hay thao tác vi phạm quy định nào.
Charles vô cùng phẫn nộ, trong đời anh ta chưa bao giờ gặp đối thủ cạnh tranh vô liêm sỉ như vậy. Nhưng từ nơi sâu trong nội tâm, anh ta vẫn có chút nghi ngờ, liền hỏi Trần Tranh: “Anh xác định là do Ái Đạt làm?”
Trần Tranh gật đầu: “Tất nhiên, trước đây bọn họ thường giở thủ đoạn này với chúng tôi. Lệ Trí Thành là người chuyện gì cũng dám làm. Con bé Lâm Thiển cũng chẳng ra gì, anh xem quảng cáo của nó thì biết, đúng là hết sức vô liêm sỉ. Sự việc này sớm không xuất hiện, muộn không xuất hiện mà đúng lúc nghiệp vụ của chúng ta vừa khởi sắc. Dụng ý của bọn họ quá rõ ràng. Nếu không phải tôi phát hiện sớm, chỉ e bọn họ sẽ động chân động tay đến toàn bộ sản phẩm của chúng ta.”
Nghe đến đây, Charles hoàn toàn tin lời anh ta, gật đầu lia lịa.
“Anh có báo cáo với công ty mẹ vụ này không?” Trần Tranh hỏi.
“Không.” Charles buột miệng đáp.
Tình hình thị trường thời gian gần đây phát triển theo hướng tốt đẹp, bây giờ DG có thế lực tương đương các doanh nghiệp Trung Quốc, anh ta cũng vừa được công ty mẹ khen thưởng. Sắp bước sang giai đoạn hai của chiến thuật, nếu sự việc này tiết lộ ra bên ngoài, công ty mẹ sẽ phê bình anh ta quản lý không tốt, chỉ e sau này sẽ khó nhận được sự ủng hộ toàn diện.
Trần Tranh cười thầm. Điều anh ta cần chính là sự giấu giếm của Charles.