Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/540 lượt.
y tính tiếp.
Đêm đã về khuya. Lâm Thiển quay về gian phòng làm việc của mình. Ngồi một lúc, cô không nhịn nổi, ngẩng đầu quan sát văn phòng của CEO. Bên trong bật đèn sáng trưng, hình bóng Lệ Trí Thành như ẩn như hiện.
Lâm Thiển cảm thấy cô cần phải đánh giá lại thực lực của Boss. Những lời anh nói vừa rồi như “Điểm thắng lợi then chốt, ưu thế tuyệt đối, chinh phục khách hàng...” không khác đạo lý Lâm Mạc Thần chỉ ra với cô ngày hôm qua.
Lâm Mạc Thần là ai chứ? Là nhân vật hô mưa gọi gió trong giới tài chính tiền tệ, là thiên tài thương mại đẳng cấp ở trong lòng cô.
Hơn nữa, Lệ Trí Thành và Lâm Mạc Thần rất khác nhau. Lâm Mạc Thần thoạt nhìn cũng biết là “gian thương” tâm tư thâm trầm. Còn Lệ Trí Thành là người đàn ông xuất thân từ quân nhân thẳng thắn quyết đoán. Chính vì vậy, những lời nói của anh phảng phất vẫn văng vẳng bên tai cô, khiến tâm trạng của cô mãi vẫn không thể bình tĩnh.
Lâm Thiển bỗng dưng có cảm giác như “sĩ tử có thể chết vì tri kỷ của mình”. Không được, cô phải đi bày tỏ mới dễ chịu.
“Boss.” Lâm Thiển gõ cửa, đi vào phòng làm việc của Lệ Trí Thành.
Lệ Trí Thành đang đứng bên cửa sổ, ngắm trời đêm. Nghe tiếng động, anh quay đầu nhìn cô, thần sắc bình thản.
“Boss, tôi cảm thấy chúng ta nhất định sẽ thành công.” Lâm Thiển nói thẳng: “Bởi vì có sự lãnh đạo của anh, bởi vì anh là thiên tài, là người lãnh đạo bẩm sinh. Tôi nói xong rồi, đây không phải những lời nịnh nọt mà thật lòng.”
Nói xong, hai má cô ửng đỏ. Dưới cái nhìn chăm chú của anh, Lâm Thiển cảm thấy mất tự nhiên, cô mỉm cười rồi quay người đi ra ngoài.
Lệ Trí Thành dõi theo bóng Lâm Thiển cho đến khi cô khuất dạng mới lại quay đầu về phía cửa sổ. Khóe miệng anh nhếch lên thành nụ cười nhàn nhạt.
***
Cùng ngày, ở công ty Tư Mỹ Kỳ và bản thân Trần Tranh đều chẳng có không khí sôi sục hay xúc động.
Trần Tranh ngồi ở phòng làm việc của Tổ dự án, cất giọng ngạo mạn và tự tin: “Hãy phát huy trình độ cao nhất của các vị, làm ra Hồ sơ dự thầu đủ để đánh bại đối phương. Mọi điều liên quan đến dự án, các vị có thể báo cáo trực tiếp với tôi bất cứ lúc nào. Tất cả điều khoản trong Hồ sơ dự thầu làm theo điều kiện ưu đãi nhất. Dù có phải vượt quá tiêu chuẩn, các vị cũng hãy thông báo với tôi, tôi sẽ báo cáo lại với chủ tịch, cần thiết sẽ phá lệ. Tóm lại, chúng ta chỉ được phép thắng, không được phép thua trong dự án này.”
Thành viên của tổ dự án bày tỏ sự quyết tâm cao độ: “Được ạ!” “Tổng giám đốc cứ yên tâm!” “Hợp đồng chắc chắn thuộc về Tư Mỹ Kỳ”.
Trần Tranh gật đầu hài lòng, rời khỏi tòa văn phòng. Bây giờ là lúc hoàng hôn, cả khu công nghiệp rộng lớn như được dát ánh vàng, phồn vinh và náo nhiệt. Anh ta đứng ở cửa, trong lòng dội lên cảm xúc hào sảng và tự phụ.
Sự sụp đổ nhanh chóng của Ái Đạt khiến Tư Mỹ Kỳ cuối cùng cũng có thể từ vị trí thứ ba nhảy lên thứ hai trên thị trường. Sự chuyển biến này xảy ra sau khi anh ta tiếp quản công ty từ tay bố, nên có thể nói, anh ta đã mở ra một thời kỳ mới cho Tư Mỹ Kỳ.
Anh ta còn muốn làm tốt hơn nữa.
Dư án Minh Thịnh lần này tất nhiên nhằm mục đích đánh bại Ái Đạt, cắt đứt đường sống của đối phương một cách triệt để, đồng thời cũng là rửa mối hận lần trước. Tuy nhiên, đây cũng là lần đầu tiên Tư Mỹ Kỳ chạm tới đơn đặt hàng của doanh nghiệp nhà nước cỡ lớn. Những dự án lợi nhuận cao, có sức ảnh hưởng rộng kiểu này trước đây đều do “anh cả” Tân Bảo Thụy độc quyền.
Trần Tranh quyết định hạ thấp giá, không tính đến lời lãi cũng chỉ vì muốn đặt chân vào thị trường béo bở này. Có lẽ trong tương lai không xa, anh ta có thể phát động “cuộc tấn công” Tân Bảo Thụy, cùng đối phương tranh đoạt thiên hạ.
***
Cùng thời điểm, thư mời thầu cũng được gửi đến tập đoàn Tân Bảo Thụy. Bộ phận hành chính lập tức đưa lên văn phòng CEO ở tầng trên cùng.
CEO Tân Bảo Thụy Ninh Duy Khải mặc bộ comple mới, thắt cà vạt màu đỏ, ngồi sau bàn làm việc cỡ lớn. Lúc trợ lý cầm thư mời thầu đi vào, anh ta đang nói chuyện điện thoại. Gương mặt sáng sủa vừa xuất hiện trên trang bìa tạp chí “Fortune” Trung Quốc nở nụ cười ôn hòa, giọng điệu cũng hết sức dịu dàng: “Em có thích hoa không? Ừ... Làm sao anh có thể quên ngày hôm nay? Bảy giờ tối anh sẽ về đón em. Ừ, em hãy mặc bộ váy anh đặt ấy.”
Đợi anh ta cúp máy, người trợ lý cười: “Ning tổng, anh ân cần với bà xã thật đấy. Dù anh bận rộn như vậy nhưng tình cảm hai vợ chồng vẫn rất tốt, đúng là đáng ngưỡng mộ.”
Ninh Duy Khải mỉm cười: “Hôm nay là ngày kỷ niệm ba năm kết hôn, cô ấy đòi đi xem biểu diễn ca nhạc. Cậu hãy giúp tôi hủy bỏ cuộc họp sáng mai, tối nay chắc chắn phải xem đến nửa đêm mới kết thúc.”
Trợ lý gật đầu, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ vị Boss trẻ tuổi này.
Người đàn ông trẻ tuổi tài hoa xuất thân bình dân, bởi vì trở thành rể hiền của Chúc thị nên được quản lý tập đoàn chuyên sản xuất va li túi xách chiếm một phần ba doanh thu của Chúc thị. Giang sơn mỹ nhân đều giành được, trên đời này còn có người đàn ông nào may mắn hơn anh ta?
Ninh Duy Khải xem qua thư mời thầu, im lặng một lát rồi mỉm cườ