Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134627
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/627 lượt.
lại nghĩ đến những ý tưởng và phương án mà bản thân và các thành viên làm ra. Phương án đó như viên ngọc sáng lấp lánh. Trong lòng Lâm Thiển có chút xúc động không thể kìm nén.
Không rõ phía Lệ Trí Thành tiến triển đến đâu rồi. Cô sẽ mang lại niềm vui bất ngờ cho anh, anh có biết không?
Cuối cùng ngày mai cũng được về Ái Đạt rồi. Lâm Thiển nằm nghĩ ngợi một lúc, ngẩng đầu nhìn chiếc mũ lưỡi trai trên tủ đầu giường, con tim lại xốn xang.
Cô cầm điện thoại gửi tin nhắn: Ngày mai bọn em về thành phố Lâm.
Tin nhắn gửi một lúc lâu cũng không thấy hồi âm. Lâm Thiển cầm di động, lăn đi lăn lại trên giường. Có lẽ anh rất bận nên không tiện trả lời. Nhưng thời gian qua cô nhớ anh biết bao, chắc chắn anh không biết, cũng không thể ngờ tới.
Tình yêu là một thứ kỳ lạ mà bạn không có cách nào khống chế. Một tháng trước, cô vẫn còn mâu thuẫn xem có nên làm theo trình tự, nhìn thấu trái tim của anh trước mới nhận lời yêu anh? Cô nghĩ, là anh thích cô trước, người thâm hiểm như anh nhất định phải thích cô nhiều hơn mới an toàn. Thậm chí cô còn có ý nghĩ, tuy Lâm Mạc Thần nói hơi quá, nhưng đúng là với loại đàn ông như anh, người phụ nữ càng khó giành được, anh sẽ càng trân trọng hơn.
Tuy nhiên, kể từ hôm hai người hôn nhau, trái tim cô đã bùng nổ. Cô không muốn tiếp tục kiềm chế, cũng chẳng có cách nào kiềm chế.
Mỗi sáng thức dậy, vừa mở mắt, cô nhớ đến anh đầu tiên. Buổi tối trước khi đi ngủ, trong đầu cũng ẩn hiện hình bóng anh.
Đồng nghiệp vô tình nhắc tới “Lệ tổng”, cô lập tức dỏng tai lên nghe. Rõ ràng là những câu nói chẳng dính dáng đến mối quan hệ của hai người, nhưng chỉ cần liên quan đến anh, ví dụ anh nổi giận trong cuộc họp ngày hôm nay… cô đều cảm thấy rung động, sự rung động không thể chia sẽ với bất cứ người nào, càng tăng thêm nỗi nhớ nhung trong cô.
Lần đầu tiên bị các thành viên trong nhóm chất vấn, Lâm Thiển dõng dạc phát biểu vài câu, coi như miễn cưỡng áp chế tình hình. Nhưng khi bước ra khỏi phòng họp, một mình đứng dưới ánh đèn, cô cảm thấy rất cô đọc. Sau đó, cô liền nhớ đến Lệ Trí Thành, nhớ tới gương mặt nghiêm nghị, ý cười nhàn nhạt của anh. Vừa rút điện thoại nhắn tin cho anh, cô chợt nhớ hiện tại có lẽ anh còn bận hơn cô gấp trăm lần. Thế là cô lại bỏ máy vào túi, thất thần dõi mắt ra thành phố xa lạ ở bên ngoài cửa sổ.
Lần đầu tiên kết thúc một cuộc thảo luận về một ý tưởng được tất cả mọi người đánh giá cao, cô tươi cười phất tay: “Hôm nay không chúc mừng không được. Tối nay tôi mời, chúng ta đi ăn khuya.” Mọi người hoan hô, hò reo ầm ĩ. Cô phấn khởi cùng nhân viên đi ra ngoài, trong đầu toàn là hình bóng Lệ Trí Thành.
Những lúc vui vẻ như vậy mà anh không ở bên cạnh. Cô rất muốn ôm anh, vùi đầu vào lòng anh. Cầu mà không được, trằn trọc không yên, tình cảm quyến luyến không rõ nảy sinh từ bao giờ, anh có biết không?
Tiếng chuông điện thoại chói tai đột nhiên vang lên. Lâm Thiển lập tức ngồi dậy, nhìn ba chữ quen thuộc trên màn hình: “Lệ Trí Thành”.
“A lô!” Cô chỉ nói một từ rồi im lặng.
Đầu tiên có tiếng nói chuyện, tiếng đóng cửa. Sau đó, giọng nói trầm thấp của Lệ Trí Thành truyền tới: “Vừa rồi tôi bận họp.”
“Vâng, em cũng đoán vậy.”
Anh không lên tiếng, Lâm Thiển có thể nghe thấy tiếng thở của anh.
“Ngày mai mấy giờ em về đến nơi?” Anh hỏi lại.
Lâm Thiển lập tức trả lời: “Chuyến bay lúc mười giờ, chắc tầm trưa về đến công ty.”
“Được, tôi chờ em.” Anh nói nhỏ.
Sau khi cúp điện thoại, mặt Lâm Thiển nóng ran, tựa hồ bị ba từ “tôi chờ em” thiêu đốt. Cô vùi mặt vào gối, nằm sắp một lúc, miệng cười tủm tỉm.
***
Sau nhiều ngày cách biệt, cuối cùng Lâm Thiển cũng về đến thành phố quê hương.
Một giờ chiều máy bay hạ cánh, các đồng nghiệp đói cồn cào ruột gan, nói với Lâm Thiển: “Giám đốc Lâm cùng đi ăn cơm với chúng tôi đi.”
Lâm Thiển cũng hơi đói bụng, nhưng cô từ chối: “Không cần đâu, tôi phải về tập đoàn báo cáo với lãnh đạo. Mọi người ăn cơm xong về công ty trước, kiểm tra sắp xếp lại dữ liệu, chiều tôi sẽ về.”
Lại đặt chân lên tầng trên cùng của tòa văn phòng, tâm trạng của Lâm Thiển không giống bất cứ lần nào trước đó.
Cô và Lệ Trí Thành đã thật sự đến với nhau. Đây là một nhận thức hoàn toàn chắc chắn và rõ ràng, cô nên nói gì bây giờ? “Em muốn xem cẩm nang diệu kế thứ hai của anh?” Hay là bắt chước câu nói của anh: “Chuyện khác có thể nhẫn nhịn, chuyện này không nhịn được”, nhất định anh sẽ hiểu ý cô.
Hay là… cô chẳng cần nói điều gì, cứ thế đi thẳng tới hôn anh?
Còn về thỏa thuận giữa anh và Lâm Mạc Thần, không quấy nhiễu cô trong thời gian ngắn gì đó? Dẹp nó sang một bên.
Với tâm trạng ngọt ngào và hồi họp chưa từng thấy, Lâm Thiển đi thẳng tới phòng làm việc của Lệ Trí Thành.
Gian ngoài trống không, Tưởng Viên chẳng thấy bóng dáng. Lâm Thiển hắng giọng, gõ nhẹ cửa phòng.
Không ai trả lời. Lệ Trí Thành không ở văn phòng?
Lâm Thiển rút điện thoại, ngẫm nghĩ rồi gọi cho Tưởng Viên trước.
“Giám đốc Lâm”, đầu kia điện thoại có vẻ ồn ào, “tôi và Lệ tổng đang ở phân xưởng năm. Sếp đang bận, sếp