Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134625
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/625 lượt.
nói khi nào cô về tập đoàn thì bảo cô qua bên này.”
***
Lâm Thiển có thể tưởng tượng, Lệ Trí Thành bận rộn đến mức nào. Anh nói đợi cô nhưng lại đi phân xưởng vào giữa trưa, chứng tỏ đây là công việc thật sự quan trọng.
Phân xưởng năm nằm ở trong cùng khuôn viên công ty, là phân xưởng mới nhất và lớn nhất, cũng là “căn cứ bí mật” để thử nghiệm sản xuất sản phẩm mới.
Khi Lâm Thiển đi vào, xung quanh rất ồn ào, một dây chuyền đang vận hành, tiếng máy móc ầm ầm. Dưới ánh đèn sáng trưng, không ít nhân viên kỹ thuật mặc bộ đồ màu xanh lá cây và công nhân mặc đồng phục xanh lam đi đi lại lại. Đâu đâu cũng có tiếng người nói chuyện, tất cả tạo ra cảnh tượng bận rộn và căng thẳng.
Lâm Thiển nhanh chóng phát hiện một nhóm hơn mười người tụ tập xung quanh một cỗ máy cách chỗ cô không xa, người đứng giữa chính là Lệ Trí Thành.
Lâm Thiển dừng lại ở khoảng cách bảy tám mét, yên lặng nhìn anh.
Bọn họ đang thử nghiệm tính năng của vật liệu. Trên chiếc bàn vuông phía trước bày hơn chục loại vật liệu khác nhau, có loại bị nhúng nước, có loại bị lửa đốt hoặc bị ma sát đến nhàu nát. Một công nhân đứng cạnh Lệ Trí Thành, đang cầm một miếng vật liệu báo cáo với anh: “Đây là kết quả của vật liệu A7 sau khi thử nghiệm, còn đây là A8 và A9… Tính năng của nó đã có bước tiến lớn so với đợt trước.”
Ông ta vừa dứt lời, mấy công nhân, nhân viên kỹ thuật và nhân viên văn phòng đều phụ họa. Lâm Thiển cũng mừng rỡ. Không ngờ Lệ Trí Thành xem xong bản báo cáo trong tay, chau mày lạnh nhạt nói: “Không được, vẫn còn một khoảng nữa mới đạt yêu cầu tới của tôi. Các vị vất vả rồi, nhưng lô vật liệu này bị đào thải, hãy tiếp tục thử nghiệm.”
Lâm Thiển cảm thấy hơi đáng tiếc, nhưng người ở bên cạnh anh dường như đã quen với tình cảnh này. Bọn họ gật đầu rồi tản ra, tiếp tục công việc của mình. Lệ Trí Thành ngẩng đầu, liền nhìn thấy Lâm Thiển.
Bốn mắt chạm nhau, Lâm Thiển chỉ nghe thấy nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực, bất chấp hoàn cảnh ồn ào xung quanh.
Anh vẫn vậy, hôm nay mặc áo sơ mi, không thắt cà vạt, tay áo xắn lên cao. Vào thời khắc này, một tay anh đút túi quần, một tay chống lên bàn, yên lặng nhìn cô.
Sau đó, Lâm Thiển phát hiện khóe mắt Lệ Trí Thành vụt qua ý cười nhàn nhạt. Chỉ một ánh mắt đơn giản nhưng cũng đủ khiến Lâm Thiển rất thỏa mãn, thậm chí suýt nữa thì không thể kiềm chế bản thân.
Lúc này, một nhân viên kỹ thuật đi tới đưa tập văn bản cho Lệ Trí Thành. Lâm Thiển cũng rảo bước nhanh đến bên anh. Cô mỉm cười với mọi người rồi lên tiếng: “Lệ tổng, chúng tôi đã kết thúc cuộc điều tra nghiên cứu, tôi muốn báo cáo kết quả với anh.”
“Ừ, em đợi một lát”. Anh nói mà không ngẩng đầu.
Hừm… Anh còn che giấu giỏi hơn cô, trong lòng Lâm Thiển rất ngọt ngào.
Đợi nhân viên kỹ thuật rời đi, Lệ Trí Thành mới nhìn cô: “Ở đây ồn ào, chúng ta đi văn phòng.”
Văn phòng mà anh nhắc tới là một gian phòng nhỏ nằm trong phân xưởng. Lúc này, người đi qua đi lại tấp nập, Tưởng Viên đang đứng bên dây chuyền sản xuất mỉm cười gật đầu chào Lâm Thiển. Lâm Thiển cũng cười rồi đi theo Lệ Trí Thành vào phòng.
Văn phòng còn hai nhân viên kỹ thuật đang ngồi trước máy tính. Thấy hai người xuất hiện, họ liền đứng dậy: “Lệ tổng, có việc gì sao?”
Lệ Trí Thành ngồi xuống sofa: “Không có gì, các anh cứ bận việc của mình đi.”
Thật ra Lâm Thiển chẳng quan tâm xem bên cạnh có người hay không. Chỉ cần được nhìn anh, ở bên cạnh anh, cô cũng cảm thấy mãn nguyện. Hơn nữa, cô chỉ muốn báo cáo kết quả của cuộc điều tra nghiên cứu với anh ngay lập tức.
Lâm Thiển ngồi xuống phía đối diện, nhìn Lệ Trí Thành chăm chú. Một nhân viên kỹ thuật rót hai tách trà đưa đến trước mặt bọn họ. Lâm Thiển vội cảm ơn, Lệ Trí Thành lên tiếng trước: “Tình hình thế nào rồi?”
Lâm Thiển vừa rút một tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn từ túi xách ra vừa nói: “Bọn em đi tất cả năm thành phố: Bắc Kinh, Thượng Hải, Thành Đô, Trường Sa, Cáp Nhĩ Tân, thu thập 1500 phiếu điều tra có giá trị. Đây là số liệu sau khi thống kê.” Cô rút một bản báo cáo đưa cho Lệ Trí Thành.
Cộc cộc, có người gõ cửa đi vào, là một nhân viên kỹ thuậ: “Đi ăn cơm thôi”. Nhìn thấy Lệ Trí Thành, anh ta lập tức ngậm miệng vài giây mới lên tiếng: “A, Lệ tổng cũng ở đây à? Tôi gọi mọi người đi ăn cơm, sếp đã ăn chưa ạ?”
Hai nhân viên kỹ thuật đứng dậy, Lệ Trí Thành nói: “Chúng tôi không ăn. Các anh đi ra nhớ đóng cửa, bên ngoài hơi ồn.”
Lâm Thiển cúi đầu xem báo cáo trong tay, chỉ là từng con chữ như nhảy múa trước mặt, không vào đầu dù chỉ một từ. Lệ Trí Thành cũng tỏ vẻ chăm chú xem tài liệu cô vừa đưa.
Đợi ba nhân viên kỹ thuật đi khỏi, căn phòng lại khôi phục trạng thái yên tĩnh. Đúng như Lệ Trí Thành nói, sau khi đóng cửa, nơi này vừa tĩnh mịch vừa ấm áp, giống một thế giới khác ồn ào ngoài kia.
Đột nhiên Lệ Trí Thành ngẩng đầu nhìn Lâm Thiển, khiến tim cô đập mạnh. Bên ngoài toàn là người, họ có khả năng vào đây bất cứ lúc nào nên cô không thể xông tới hôn anh.
Trong lòng chất chứa muôn vàn lời muốn nói nhưng nhất thời Lâm Thiển không biết mở mi