Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy

Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342495

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2495 lượt.

ũng ngây ngẩn cả người. Tôi lại ngửa đầu như không có việc gì, tự lấy giấy ăn cuộn lại rồi đút vào mũi.
Sau khi cuộc thi kết thúc, tôi bất hòa với Trương Tuấn, cố tình lảng tránh cậu ấy.
Trương Tuấn cũng không phải tên ngốc, đương nhiên cảm nhận được tôi không để ý đến mình, nhưng cậu ấy vẫn thường xuyên tới tìm tôi nói chuyện, đôi khi chờ tôi lúc tan học, muốn về cùng tôi, tôi lại luôn từ chối cậu ấy.
Trương Tuấn cũng rất nam tính, mỗi lần tôi không để ý đến cậu, đừng nói là dỗ tôi, mà ngay cả một câu cậu cũng không nói, luôn nổi giận đùng đùng quay đầu bước đi, cứ như cậu không muốn nói chuyện với tôi, thì tôi cũng chẳng cần cậu. Nhưng không quá hai ngày, cậu liền xuất hiện trước mặt tôi, một lúc sau lại nổi giận đùng đùng quay đầu bước đi.
Cứ như vậy một thời gian, không biết bắt đầu từ khi nào, Trương Tuấn không còn nói chuyện với tôi nữa, đột nhiên biến mất trong cuộc sống của tôi. Mỗi ngày lên lớp, cậu đều đến đúng lúc tiếng chuông vào lớp vang lên, vừa tan học, liền vội vàng rời khỏi trường, rất ít đứng ở trường học. Có đôi khi, tình cờ nhìn thấy cậu ấy trên đường, cậu ấy luôn đi cùng một nhóm nam sinh học trường kỹ thuật lớn hơn chúng tôi, dù chúng tôi học cùng một lớp, nhưng lại giống như đang ở hai thế giới khác nhau.
Sau đó, tôi mới nghe nói, qua tết âm lịch, Trương Tuấn mang theo hai bạn học vào một cửa hàng tạp hóa, trộm rất nhiều thuốc lá. Chuyện đó bị lộ, bố mẹ họ phải bồi thường cho chủ quán, cố gắng che giấu chuyện này.
Trương Tuấn vẫn làm theo ý mình, nhưng hai cậu bạn kia thì bị bố mẹ nghiêm khắc cảnh cáo, không cho phép chơi với Trương Tuấn nữa, họ cho rằng Trương Tuấn làm hỏng con trai nhà họ. Một thời gian sau, chuyện đó bị truyền rộng ra, gần như tất cả các bậc cha mẹ có con trai đều cấm chúng chơi với Trương Tuấn.
Lúc đầu Trương Tuấn còn không biết, vẫn chạy đến nhà người ta, nhưng các vị phụ huynh lại đóng cửa không cho cậu vào, sau đó, cậu bạn chơi tốt nhất với Trương Tuấn, Cao Phi đã nói nguyên nhân cho cậu. Trương Tuấn hiểu được, lập tức không trở lại chơi với các bạn trong lớp tôi nữa, bắt đầu chơi bời với những bạn không ghét bỏ mình.
Tôi đoán cậu khẳng định vì nguyên nhân này, nên tôi mới bất hòa với cậu, thế nên, cũng không đến tìm tôi nữa.
Giữa học kỳ hai lớp sáu, có kết quả cuộc thi toán học. Thành tích của tôi kém người được giải nhất hai điểm, giành giải nhì, thành tích của Trương Tuấn thấp hơn tôi, nhưng vẫn được giải nhì. Sau nghi thức chào cờ, hiệu trưởng tuyên bố những học sinh ưu tú của trường chúng tôi trong cuộc thi toán học, nhưng không hề nhắc đến tên Trương Tuấn mà chỉ khen ngợi






[Hồi nhỏ biết rất nhiều ngạn ngữ, chờ sau khi lớn lên, mới hiểu được đó chỉ là lời nói dối đẹp đẽ mà thôi, ví dụ như: một phần cày cấy một phần thu hoạch.
Câu ngạn ngữ này nói lên bác nông dân chỉ vất vả lo biến đổi lượng, lại quên lo lắng đến thời tiết tốt xấu ra sao, giá cả hàng hóa thăng trầm thế nào, trên thực tế, thu hoạch là một một hàm số nhiều biến, không phải hàm số một biến.
Tôi thích dùng ịnh nghĩa chặt chẽ của toán học: cày cấy là điều kiện cần cho thu hoạch, nhưng không phải điều kiện đủ. Tức là: muốn thu hoạch được, thì phải có cày cấy, nhưng cày cấy lại không nhất định có thể suy luận ra thu hoạch.'>
Thứ tư
Lớp sáu của tôi có hơn ba mươi bạn thì một nửa vào trường trung học cơ sở trọng điểm, một nửa vào trường trung học cơ sở bình thường. Tôi được vào trường trung học cơ sở trọng điểm —— trường Nhất Trung, trường đứng đầu của thành phố, Trương Tuấn, Quan Hà cũng đều trúng tuyển vào trường Nhất Trung. Chuyện đó cũng không làm tôi giật mình, mà chuyện làm tôi giật mình chính là Tiểu Ba đã trúng tuyển vào trường trung học phổ thông Nhất Trung với điểm số rất cao.
Hai người đều trầm mặc, khuôn mặt bày ra đủ loại cảm xúc.
Anh Lí dẫn theo vài người đi lên từ đại sảnh, đang muốn tiến vào ghế lô, trong đó có một người nhìn thấy tôi, nói với người bên cạnh vài câu rồi mở cửa kính ra, vội vàng chạy đến chỗ tôi, bởi vì không nhìn thấy Tiểu Ba đang ngồi dưới đất, cậu ta lại chạy vội, bị vấp vào chân Tiểu Ba, ngã sấp xuống sàn. Tiểu Ba đã hơi say, cũng không nói câu xin lỗi, mà còn cười ha hả. Tôi cũng không nhịn được cười, vừa cười vừa cúi người muốn đỡ cậu ta lên.
Vì hôm đó tôi trang điểm một chút, nên không đeo kính cận, ánh sáng lại mờ ảo, mãi đến khi cúi người xuống đỡ cậu ta lên, mới nhìn rõ đó là Trương Tuấn, tiếng cười của tôi lập tức tắc nghẹn trong cổ họng, chỉ có bàn tay cứng ngắc ở giữa không khí.
Cậu ấy không vịn vào tay tôi, tự mình đứng lên, không nói được một lời đã xoay người bước đi, Tiểu Ba càng thấy thích thú, “Kì Kì, cậu ta là ai thế?”
Đầu tôi vẫn đang mộng mị, một lúc lâu vẫn không trả lời, Tiểu Ba túm tay tôi, “Nó là ai vậy?”
“Bạn cùng lớp với em.”
Tiểu Ba lắc lư đứng lên, say khướt nói: “Đừng đến gần cậu ta, cậu ta không phải người tốt đâu.”
Tôi cười rộ lên, một nửa phiền muộn tràn ngập trong lòng lập tức tan thành mây khói, ánh mắt của con người đú