Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2505 lượt.
lớn tuổi hơn, mỗi lần Lí Sân nhắc đến chuyện nam sinh cùng khối viết thư tình cho mình, luôn khinh thường thành kiến, nhưng lại rất thích khoe khoang lời mời của nam sinh lớp lớn, muốn mời mình ra ngoài uống nước đá bào, hẹn mình đi hát Karaoke.
Một ngày nọ, bốn đứa chúng tôi vừa ăn kem, vừa ngồi ở cái đình trong khu vườn trường tán gẫu về nam sinh, một nam sinh mặc quần áo trắng cưỡi xe đạp từ cổng vòm vào, Lí Sân lập tức trầm mặc. Nam sinh đó dừng xe, cười đánh đấm chào hỏi bạn của mình rồi đi vào khu phòng học. Nam sinh ấy rất cao, mái tóc đen thùi hơi xoăn, hốc mắt hơi thâm, cái mũi thẳng, đeo kính mắt, nụ cười xán lạn như ánh mặt trời.
Nếu để tôi dùng từ hình dung, tôi sẽ lập tức nghĩ đến thiếu nữ trong truyện tranh “Bạch mã vương tử”, tôi biết như vậy rất buồn cười, nhưng đó thật sự là ấn tượng đầu tiên trong mắt tôi.
Ba cô bạn kia đều đang nhìn chằm chằm vào người ta, tôi không nhịn được hỏi: “Ai thế?”
Lí Sân hung hăng lườm tôi, vô cùng bất mãn vì tôi chả biết gì, nhưng lại lập tức đắc ý giải thích: “Thẩm Viễn Triết, bạn hồi tiểu học của tớ, chúng tớ cũng có quan hệ rất tốt.” Bộ dáng của cô bạn này không phải là xem thường như khi nhắc đến những nam sinh cùng khối, mà trong giọng nói còn thấy được cảm giác sùng bái.
Nghê Khanh cười nói: “Giờ đang là lớp trưởng lớp 7-6 đấy, nghe nói nữ sinh trong lớp 7-6 phải có ít nhất một nửa thích cậu ấy.”
Lí Sân không hé răng, hình như không vui.
Lâm Lam cười, nháy mắt với tôi, trêu Lí Sân, “Không phải cậu thích người ta đấy chứ?”
Lí Sân mất hứng nói: “Làm gì có! Tớ chỉ chơi thân với em gái cậu ấy thôi.”
Nghê Khanh lập tức thân thiết hỏi: “Nghe nói Thẩm Viễn Tư ở lớp 7-2 là em gái cậu ấy, sao cậu ấy lại bằng tuổi em gái thế? Họ là anh em sinh đôi à?”
Lí Sân lắc đầu, “Không phải, Thẩm Viễn Triết hơn Thẩm Viễn Tư hai tuổi.”
“Sao? Hơn hai tuổi á? Cậu ấy đúp à?”
Lí Sân cứ như sợ người ta coi thường Thẩm Viễn Triết, lập tức nói: “Không phải đâu! Từ lớp một hai người đó đã học cùng khối rồi, thành tích học tập của họ rất tốt. Hình như là trước đây cậu ấy bị bệnh, phải làm rất nhiều cuộc phẫu thuật, đến khi khỏi bệnh mới đi học, thế nên mới học chậm một chút.”
Khó trách cậu nam sinh này hoàn toàn khác so với nam sinh cùng khối, hóa ra là hơn chúng tôi vài tuổi. Sau đó mấy cô bạn ấy nói gì, tôi đều không nghe được, bởi vì tôi nhìn thấy Trương Tuấn.
Trương Tuấn vừa đi vừa nói chuyện với một nữ sinh lớp 9, đi đến bên hồ nước, nữ sinh kia ngồi xuống, Trương Tuấn đứng trước cô gái đó. Hai người đều cười vui vẻ, Trương Tuấn lộ ra trưởng thành không hợp tuổi, đi cạnh nữ sinh lớp 9, không hề cảm thấy cậu ấy ít tuổi, nữ sinh kia thỉnh thoảng lại vừa cười vừa giận giơ tay đánh cậu ấy mấy cái, hoặc dùng khuỷu tay huých cậu ấy một cái, Trương Tuấn vẫn luôn mỉm cười, động tác chân tay của hai người đó lộ ra ái muội.
Nghê Khanh khẽ kêu: “Trương Tuấn!” Ba cô bạn không ai bảo ai, cùng đưa mắt chăm chú nhìn giống tôi, lúc này tôi mới muộn màng nhận ra, thì ra Trương Tuấn là người nổi tiếng trong khối chúng tôi.
Nam sinh lớn lên dường như chỉ trong nháy mắt, không lâu trước kia, cậu ấy còn đội mớ tóc con nhím, cao cao gầy gầy, tay dài chân to, dáng vẻ hơi giống quái thú, thế mà trong nháy mắt, liền biến thành vóc dáng thon dài, phong cách xuất chúng.
Thật ra trong mắt tôi cậu ấy vẫn là cậu ấy thôi, nhưng còn đám Lâm Lam, tôi biết trong mắt họ Trương Tuấn không còn giống Trương Tuấn của thời tiểu học nữa.
Nghê Khanh thở dài, “Đáng tiếc nghe nói cậu ấy không thích nữ sinh bé, chỉ chơi với nữ sinh trường khác thôi.”
Lâm Lam hỏi: “La Kì Kì, cậu tốt nghiệp Tứ Tiểu đúng không? Chẳng phải Trương Tuấn cũng tốt nghiệp Tứ Tiểu à?”
Tôi lập tức nói: “Chúng tớ không quen, không nói chuyện nhiều.”
Lí Sân và Nghê Khanh đều có biểu tình vốn phải như thế, chỉ còn thiếu há mồm nói: “Người như con bé La Kì Kì này, mà cũng xứng nói chuyện với Trương Tuấn sao?”
Nhìn bộ dạng của họ, cũng không biết tôi xuất phát từ tâm lí gì, thế nhưng nói: “Ở tiểu học cậu ấy đã bị đúp, còn chơi bời ở bên ngoài, thích hút thuốc đánh nhau.”
Vốn tưởng rằng ánh mắt mấy cô gái kia có thể lập tức thay đổi, nhưng không ngờ họ lại càng nhiệt tình hơn, “A? Cậu còn biết gì nữa hả? Cậu ấy có bạn gái không? Cậu ấy thích nữ sinh như thế nào?”
Tôi bị kết quả ngoài dự đoán ấy dọa, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn họ.
Trung học và tiểu học tựa như là hai thời đại hoàn toàn khác nhau. Ở tiểu học, mọi người đều thích nam sinh thành tích học tập nổi trội xuất sắc, được giáo viên quý mến, vì vậy gần như tất cả nữ sinh trong lớp đều thích Trần Kính. Nhưng ở trung học, đối với nam sinh có thành tích tốt như Trần Tùng Thanh thì nữ sinh lại không hề quan tâm, thậm chí còn gọi cậu ấy là con mọt sách, mọi người bắt đầu theo đuổi tiêu chuẩn “Nam sinh không xấu nữ sinh không thương”, Trương Tuấn hiển nhiên vô cùng phù hợp tiêu chuẩn này.
Trương Tuấn nhìn về phía cái đình nơi chúng tôi ngồi, chúng tôi đều lập tức chột dạ ngậm miệng, tầm mắt cậu ấy ngừng một chút trên người chúng tô