Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2514 lượt.
ù hai người nổi bật ngang nhau, nhưng lại hoàn toàn mâu thuẫn, cũng không xuất hiện cùng lúc bao giờ.
Sau khi tôi và Hiểu Phỉ gặp lại nhau, “Tình yêu cuồng nhiệt”, dần dần cũng khôi phục bình thường, không còn dính lấy nhau nhiều như trước nữa, cậu ấy thích đi cùng nữ sinh và nam sinh lớp 9, mượn cơ hội hỏi thăm tin tức của Vương Chinh. Tôi thích đến thư viện, gần như giờ ra chơi hôm nào cũng vào đó, tôi rất hay gặp Trần Tùng Thanh, cậu ấy và tôi ngồi cùng một cái bàn lớn, cùng đọc sách, nhưng không nói chuyện với nhau.
Cuộc sống của tôi trở nên đơn giản và vui vẻ, khi Hiểu Phỉ có thời gian, tôi liền chơi cùng cậu ấy, khi Hiểu Phỉ không có thời gian, tôi sẽ đi thư viện. Qua sự chỉ đường của Trần Kính, tốc độ đọc sách của tôi đã rất nhanh, cuốn “Bá tước Monte Cristo” dày như vậy mà tôi chỉ đọc vài giờ đã xong, vì thế, tôi cần rất nhiều nhu cầu về số lượng sách, những sách đọc ngày càng tạp nham, đọc từ Plato cho đến Tịch Mộ Dung, mặc kệ đọc có hiểu hay không.
Bá tước Monte Cristo (tiếng Pháp: Le Comte de Monte-Cristo) là một tiểu thuyết phiêu lưu của Alexandre Dumas cha. Cùng với một tác phẩm khác của ông là Ba chàng lính ngự lâm, tác phẩm thường được xem là tác phẩm văn học nổi tiếng nhất của Dumas. Cuốn sách này đã được viết xong năm 1844. Giống như nhiều tiểu thuyết khác của ông, tiểu thuyết này đã được mở rộng từ cốt truyện do người giúp việc cho nhà văn Auguste Maquet cộng tác.
Plato là triết gia Hy Lạp.
Bà Tịch Mộ Dung là người dân tộc Mông Cổ Trung Quốc, bà sinh năm 1943 tại thành phố Trùng Khánh miền tây nam Trung Quốc, sau theo gia đình đi Hồng Công, tuổi thơ của bà lớn lên tại Hồng Công , sau đó bà lại theo gia đình đi Đài Loan định cư. Sau khi tốt nghiệp chuyên ngành mỹ thuật Trường Sư Phạm Đài Loan, bà liề châu u du học, năm 1966 bà tốt nghiệp tại Học viện Nghệ thuật Hoàng Gia púc-xen Bỉ với thành tích xếp đầu bảng.
Tịch Mộ Dung là nhà văn sáng tác nhiều tác phẩm văn học, những tập thơ “Thất lý hương”, “Tuổi xuân không oán hận”, những tập tản văn “Dấu vết trong trưởng thành”, “Tập đồng tâm” v v …
Tôi vẫn không thích về nhà, tan học, tôi thường đi lang thang bên ngoài, cũng không muốn về nhà, bố mẹ thấy thành tích của tôi không có gì đáng ngại nên cũng cảm thấy yên tâm, dùng phương pháp chăn dê để quản giáo tôi.
Hiểu Phỉ cũng giống trước đây, không thích về nhà, tuy nhiên, bây giờ cậu ấy đã có rất nhiều bạn bè khác, vì vậy, cậu ấy không phải thường xuyên ở cạnh tôi nữa.
Sau khi tan học, phần lớn thời gian của Tiểu Ba là ở quán karaoke, nếu tôi không thích về nhà, đương nhiên cũng thường ngâm mình trong quán karaoke đó.
Thông qua tôi, Hiểu Phỉ quen biết Tiểu Ba và Ô Tặc, tôi không có nhiều hứng thú với chuyện ca hát, nhưng Hiểu Phỉ thì vô cùng yêu thích, thời gian đó, vào quán karaoke với đám học trò mà nói là một khoản chi không nhỏ, nhưng tôi lại có thể dẫn Hiểu Phỉ đến đó ca hát miễn phí.
Mỗi lần Hiểu Phỉ đi, Tiểu Ba luôn cung cấp miễn phí đồ uống và đồ ăn vặt, Hiểu Phỉ được ăn mặt mày hớn hở, vụng trộm nói với tôi: “Hay là cậu làm bạn gái của anh Tiểu Ba, như vậy tốt lắm đó, tớ sẽ được ăn uống thoải mái mà lại không cảm thấy ngại.”
Tôi đuổi theo đánh cậu ấy, “Vì mấy miếng mơ khô mà cậu muốn bán tớ hả, sao tớ lại có cô bạn như cậu nhỉ, thật là gian ác.”
Hiểu Phỉ trốn đông trốn tây quanh phòng, còn không quên đút nho khô vào miệng. Tôi đuổi theo cậu ấy, không khách khí vung tay vung chân về phía đó, cậu ấy ăn đau, bắt đầu gọi bậy: “Vương Chinh, Vương Chinh, Vương Chinh. . .”
Tôi giơ hai tay lên, làm bộ gấu đen hung ác chộp mồi, hắc hắc cười lạnh, “Vương Chinh không ở trong này đâu nhé, hơn nữa, anh ấy cũng không phải bạn trai của cậu, ở đây không ai giúp cậu đâu.”
Cậu ấy cắn môi cười, tôi véo cậu ấy, hai người đánh nhau loạn lên, cậu ấy cười giải thích, “Tớ gọi Vương Chinh không phải là muốn ương Chinh giúp tớ đánh cậu, mà là khi tớ thật sự đau, kêu một tiếng Vương Chinh, trong lòng sẽ hạnh phúc, sẽ không đau nữa.”
Tôi nửa tin nửa ngờ, “Thật hay giả?”
Cậu ấy cười, có ý định xông lên véo tôi, “Không tin, cậu cứ để tớ véo một cái, rồi kêu một tiếng thử xem.”
“Cậu tưởng tớ là đồ ngốc à?” Tôi bắt lấy tay cậu ấy, ngăn không cho cậu ấy véo mình, hai người nằm lăn trên sofa, thầm thì cười nói vui vẻ.
[Trái tim của thiếu niên non nớt mềm mại
Vì vậy tổn thương và ấm áp
Đều khắc ghi sâu đậm
Đến giây phút cuối cùng
Giao hòa cùng thời gian
Tôi yên lặng ngồi, tan học, chậu châu báu tập hợp cả lớp đi đánh bóng chuyền, còn chia tổ rất đầy đủ, chỉ duy nhất tên tôi là không có trong số đó. Nhóm bạn trong lớp đều cười cười đùa đùa rời đi, trong lớp chỉ còn lại mình tôi. Tôi nhìn phòng học trống rỗng, đột nhiên lúc ấy tất cả che giấu và kiên cường đều sụp đổ, nước mắt rơi xuống không chịu nghe tôi khống chế, tôi cũng không biết mình khóc cái gì nữa, là vì hối hận đã đắc tội với chủ nhiệm lớp ư,