Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343030
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3030 lượt.
t rõ, chỉ cần đụng vào tôi một chút, thì dựa vào tính quật cường, cực đoan của tôi và mâu thuẫn giữa tôi với họ, rất có khả năng sẽ đẩy tôi trệch khỏi con đường của họ.
Học điều tốt có lẽ cần cả nghìn ngày, học cái xấu lại chỉ cần vài ngày.
Một ngày sau tết âm lịch, tôi đạp xe về nhà, bất ngờ nhìn thấy Hiểu Phỉ trên đường, cậu ấy mặt một chiếc áo nỉ đen đã cũ, nhìn tôi cười.
Tôi không thể tin vào đôi mắt của mình, vọt tới trước mặt cậu ấy: “Hiểu Phỉ?”
Cậu ấy cười: “Còn nhận ra tớ à!”
Tôi ngây người không nói nên lời, chỉ biết nắm lấy tay cậu ấy, cười ngây ngô. Cậu ấy nói: “Chúng ta tìm một chỗ để nói chuyện đi.”
Tôi nói được, lập tức đạp xe lai cậu đến bờ sông, vì đang là mùa đông nên không xả nước, lòng sông lộ cả ra, chúng tôi ngồi trong lòng sông nói chuyện phiếm.
Cậu ấy hỏi tôi: “Thành tích thi cuối kỳ của thế nào?”
“Không tốt lắm.”
Cậu ấy thở dài: “Kì Kì, cậu phải học tập cho tốt vào, không được lãng phí cái đầu ông trời ban cho cậu, không phải ai cũng có cơ hội được đi học đâu.”
Tôi không hé răng.
Cậu ấy ngẩng đầu nhìn cây bạch dương đã rụng gần hết lá, nét mặt thật bi thương: “Đôi khi vào ban đêm, tớ đột nhiên bừng tỉnh, khóc lóc và hy vọng mọi chuyện chưa từng xảy ra, tất cả chỉ là ác mộng mà thôi, chỉ cần tỉnh giấc, tớ vẫn có thể ngồi trong lớp học nghe thầy cô giảng bài, bây giờ tớ thấy những ngày được đến trường nghe giảng, được làm bài tập thật quý giá biết bao, nếu tớ có thể lại được làm bài tập, lại được nghe giảng, thì tớ tình nguyện đổi tất cả, nhưng, dù tớ biết cái sai của mình, có hối hận thế nào, cũng không ai cho tớ một cơ hội nữa, ai cũng không chịu cho tớ một cơ hội…” Nước mắt của Hiểu Phỉ, từng giọt từng giọt chảy xuống hai bên má.
Mặt tôi cũng ướt đẫm nước mắt, nhưng lại không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể không ngừng dùng tay áo quẹt đi.
Hiểu Phỉ yên lặng rất lâu, sau đó đột nhiên mỉm cười nói: “Kì Kì, cậu phải tin tớ, tớ sẽ luôn nhớ chuyện đã đồng ý với cậu, làm một người kiên cường.”
Tôi gật gật đầu.
Cậu ấy hỏi: “Trên người cậu có tiền không? Tớ muốn mượn cậu ít tiền.”
Tôi vội vàng tìm tìm bới bới trong túi, vì mới sang năm mới, trên người vừa may còn có tiền mừng tuổi, tổng cộng hai trăm hơn ba mươi đồng.
Cậu ấy nhận lấy, cẩn thận cất vào túi tiền, chúng tôi ngồi im lặng ở đó một lúc lâu, cậu ấy nói: “Lạnh quá, đi thôi!”
Tôi đạp xe, hỏi: “Có đủ tiền không?”
Hiểu Phỉ cười: “Nào có ai ghét bỏ tiền nhiều đâu?”
Tôi vội nói: “Nếu cậu còn cần, tớ có thể giúp cậu kiếm một ít.”
“Cậu muốn hỏi mượn bọn anh Lí à? Tớ không cần tiền của họ, dù họ có nhiều tiền thế nào, cho mượn tiền, họ cũng không phải người tốt, Kì Kì, cậu đừng chơi nhiều với họ.”
Nếu đổi thành người khác nói những lời này, có lẽ tôi đã sớm đánh cho nó một trận, nhưng đối với Hiểu Phỉ, tôi chỉ nhẹ nhàng nói: “Tớ cũng không phải người tốt gì.”
Đi qua một hiệu cầm đồ nhỏ, tôi đột nhiên nổi lên một ý nghĩ, nói với Hiểu Phỉ: “Cậu chờ tớ một lát.”
Tôi dắt xe đạp vào hiệu đó, nói với bà chủ: “Cháu muốn bán chiếc xe đạp này, cô ra giá đi.”
Tôi biết hiệu cầm đồ này chuyên nhận những đồ ăn cắp, lớn là chiếc TV, nhỏ là bao thuốc lá. Con trai của một vị lãnh đạo ở cơ quan bố tôi thường xuyên ăn trộm thuốc lá của bố mình để đổi lấy tiền tiêu vặt.
Bà chủ đánh giá tôi: “Sáu mươi.”
“Một trăm ạ, chiếc xe này gần như còn mới nguyên, hơn nữa cũng không phải đồ cháu ăn trộm, cô có thể yên tâm để cho con gái dùng.”
Bà chủ lại nhìn tôi vài lần, dường như đang phán đoán lời nói của tôi là thật hay giả, cuối cùng, quyết định thành giao.
Tôi cầm một trăm đồng, đi ra hiệu cầm đồ, đưa cho Hiểu Phỉ, Hiểu Phỉ thấy chiếc xe của tôi đặt lại trong hiệu, đã hiểu tiền của tôi đến từ nơi nào, cậu ấy không từ chối, nhận tiền và cất vào túi, nói với tôi: “Tớ đi đây.”
“Bao giờ cậu lại đến tìm tớ?”
Cậu ấy mỉm cười: “Lần sau đến tớ sẽ mời cậu ăn thịt dê nướng.”
Tôi gật đầu.
Cậu ấy đi được vài bước, xoay người lại nhìn tôi, nói: “Kì Kì, tớ sẽ nhớ kỹ chuyện đã đồng ý với cậu, cậu cũng phải tự chăm sóc mình cho tốt, nhớ kỹ, phải học thật giỏi.” Sau khi nói xong, cậu ấy kiên quyết bước đi.
Thân ảnh của Hiểu Phỉ càng ngày càng đi xa giữa cơn gió lạnh, tôi nhìn bóng dáng cậu ấy, tuy lòng nặng trĩu nhưng lại dần dần nảy sinh hy vọng.
Bởi vì, cậu ấy làm tôi cảm thấy tất cả mọi u ám này rồi sẽ có ngày tán đi, chúng tôi vẫn có thể ngồi trước bếp than, ăn thịt dê nướng, uống trà; chúng tôi vẫn có thể lười nhác nằm trên sofa, nói chuyện phiếm, sơn móng tay, bàn tán những kiểu tóc trên tờ tạp chí
Có điều, tôi không thể ngờ rằng, đây lại là lần cuối cùng tôi gặp Hiểu Phỉ.
(Tiểu Dương: )
Vài ngày sau, tin tức Hiểu Phỉ không để lại lời nào, rời nhà trốn đi được truyền ra ngoài.
Bố mẹ cậu ấy từng hận cậu ấy làm mình phải xấu hổ, có lẽ còn mong mình không sinh ra cậu ấy, nhưng đến khi Hiểu Phỉ biến mất theo mong muốn của họ, họ lại điên cuồng đi tìm con, nhưng không có tin tức gì về cậu ấy, có người nói nhìn thấy cậu ấy đi mua vé tàu hỏa đến Quảng Châu, có người