Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341335

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1335 lượt.

r>Sống lưng Tô Khoáng căng lên, nhưng anh không hỏi thêm gì nữa.
"Vết thương rất sâu. Cô đã làm gì vậy?" Bác sĩ trực ban nói rồi quay đầu lại trách mắng Tô Khoáng. "Anh cũng thật là, anh là chồng kiểu gì thế?"
Mặt An Ninh và Tô Khoáng cùng đỏ bừng, nhưng chẳng ai cất tiếng giải thích.
Tô Khoáng gật đầu nói: "Vâng, là tôi không tốt, tất cả là lỗi của tôi".
Bà bác sĩ thây thái độ thành khẩn của anh, lại biết chủ động nhận lỗi, không nhìn được cười, nói: "Cậu này cũng được đấy". Đó là nữ bác sĩ khoảng ngoài bốn mươi, dường như bà ta rất thích nói chuyện con cà con kê, hơn nữa nửa đêm canh ba khó mà tìm được người nói chuyện, nhân cơ hội này, bà ta cố giữ An Ninh ở lại. Bà ta vừa giúp An Ninh xử lý vết thương, vừa hỏi cô từ chuyện tuổi tác, đến nghề nghiệp, gia thế thế nào, kết hôn bao lâu rồi, có con chưa, khiến An Ninh khốn khổ mà không dám nói ra.
Tô Khoáng ngồi bên cạnh lắng nghe rất chăm chú, miệng cười không thôi.
"Trước khi vết thương chưa liền miệng, thì chớ có đụng đên nước, thuốc uống một ngày uống ba lần, sau bữa cơm ba mươi phút, thuốc bôi mỗi ngày thay một lần, bông gạc đắp lên vết thương phải bảo đảm luôn khô thoáng. Nghe rõ chưa?" Bà bác sĩ nói luôn miệng, khiến An ninh cảm thấy khó chịu, còn Tô Khoáng thì thấy bà ta vô cùng đáng yêu.
"Rõ rồi ạ." Cả hai đồng thanh đáp. An Ninh và Tô Khoáng bốn mắt nhìn nhau, rồi cùng cúi đầu.
Ra khỏi phòng cấp cứu, Tô Khoáng đi thanh toán tiền và lấy thuôc, bà bác sĩ lại túm lấy An Ninh tán chuyện trên trời dưới biển. An Ninh sốt ruột như ngồi trên đệm đinh, thầm mong Tô Khoáng mau mau quay lại.
Bà bác sĩ cười trêu An Ninh: "Mới có rời nhau một lúc mà đã không nỡ rồi à? Lớp trẻ bây giờ đúng là dính với nhau như keo với sơn". Bà ta uống một ngụm nước, rồi tiếp tục nói: "Nhớ ngày xưa, chúng tôi...".
"Bác sĩ Lý, kết luận ra viện của bệnh nhân giường 428 ở chỗ bác sĩ phải không?" Người chưa thấy đâu mà đã nghe thấy giọng nói.
Giọng nói đó hình như An Ninh đã nghe thấy ở đâu rồi thì phải.
Bác sĩ Lý đứng lên nói: "Đùng vậy, bác sĩ Thẩm. Anh đợi một lát, tôi mang đến cho anh ngay".
Bà ta lấy từ chiếc tủ kính đặt ở góc tường ra một tập tài liệu dày cộp, rồi như rất quen thuộc, bà ta rút ra một bộ trong đó, lật lật mấy tờ giấy.
"Tìm thấy rồi."
Lúc này, người vừa được gọi là bác sĩ Thẩm đã bước vào trong phòng, ánh mắt bác sĩ Thẩm chạm phải ánh mắt của An Ninh. An Ninh lặng người, mắt cô chớp chớp, cô khẽ gọi tên anh: "Bác sĩ Thẩm Mặc".
Sau chút bất ngờ ban đầu, Thẩm Mặc trấn tĩnh lại rất nhanh. Anh từ từ đi đên bên cạnh An Ninh, nhìn chăm chằm vào cô.
"An Ninh, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Trước đây, chính Thẩm Mặc đã đưa An Ninh trở về từ cõi chết. "Hy vọng không có cái ngày gặp lại nhau." Khi ra viện, An Ninh đã nói với Thẩm Mặc như vậy. Có ai lại không hy vọng mình không có chuyện gì để phải gặp bác sĩ? An Ninh cũng là một trong số đó.
Thẩm Mặc mỉm cười trả lời: "Đã có duyên phận thì đi đến đâu cũng gặp nhau mà". Lúc đó, Thẩm Mặc sắp phải điều động công tác, còn An Ninh vẫn chưa có ý định rời xa quê hương, ai ngờ họ lại gặp nhau tại thành phố H này.
"Thật là trùng hợp." Trong cùng một ngày, An Ninh gặp cả Tiêu Vân Các, Quan Tín và Thẩm Mặc, hơn nữa cả ba người họ đều có quan hệ khá sâu sắc với cô. Nêu không phải chính bản thân cô đã trải qua điều đó, thì khi nghe một câu chuyện như vậy sẽ chẳng ai tin được.
"Hai người quen nhau à?" Khả năng bói toán của bác sĩ Lý bỗng chốc được khơi dậy, trực giác mách bảo bà rằng, giữa cô gái đang ngồi trước mặt bà và vị bác sĩ đẹp trai nhất bệnh viện này chắc chắn từng có mối thâm giao gì đó.
Dường như lúc này mới nhớ ra trong phòng còn có mặt người khác, Thẩm Mặc khẽ cười, nhưng anh không định trả lời câu hỏi của vị nữ bác sĩ.
"Chân cô sao vậy?" Anh chú ý tới lớp bông gạc được băng bó tầng tầng lớp lớp ở chân An Ninh và khuôn mặt nhợt nhạt của cô.
Sắc mặt An Ninh bình tĩnh lạ thường.
"Chỉ là vết thương nhỏ thôi."
Bác sĩ Lý chen ngang: "Cái gì mà vết thương nhỏ, bị mảnh thủy tinh vỡ đâm sâu vào gót chân, chỗ sâu nhất cũng đến năm milimét".
An Ninh chỉ mong có thể dán ngay được miệng bà ta lại.
Thẩm Mặc liếc nhìn An Ninh. Đầu dây thần kinh của trung khu cảm giác đau đã bị tổn thương, sau khi mạch bị cắt, máu chảy quá nhiều, phần đầu lại phải chịu cú sốc quá mạnh dẫn tới di chứng, đó là những gì mà anh đã tự tay viết trong bệnh án của An Ninh trước đây. Những bệnh nhân như vậy ngày thường cần hết sức cẩn thận, bởi họ không có cảm giác đau, nên xác suất bị thương của họ cao hơn so với người bình thường.
Cũng chính bởi như vậy, nên thái độ của anh đối với An Ninh vượt qua mức quan tâm bình thường của một bác sĩ đối với một bệnh nhân.
Khi Tô Khoáng bước vào, anh bắt gặp ánh mắt kỳ quặc của bác sĩ Lý, thái độ né tránh của An Ninh và những biểu hiện phức tạp khó hiểu ở Thẩm Mặc. Hình như trong lúc anh rời khỏi phòng, đã xảy ra chuyện gì đó.
"An Ninh, tôi đã lấy xong thuốc, chúng ta có thế rời khỏi đây rồi." Tô Khoáng nói như để thăm dò, nhưng chính c