Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341326
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1326 lượt.
về nhà. Bố mẹ An Ninh đều làm công tác nghiên cứu, nên thường ngày không có nhiều thời gian chăm lo cho cô. Sau khi tan học, hầu hết thời gian còn lại An Ninh đều ở nhà Quan Tín. Sau khi ăn những món ăn vùng Đông Bắc do mẹ Quan Tín nấu, cô lại cùng Quan Tín làm bài tập, chơi trò chơi. Khi chơi đến mức mệt nhoài không còn sức để chơi nữa, cô nằm trên chiếc giường nhỏ của Quan Tín ngủ ngon lành. Nếu bố mẹ An Ninh về sớm, thì Quan Tín bế An Ninh về nhà cô ngủ. Còn nếu bố mẹ cô về muộn hoặc không về, cô sẽ nằm trên giường của Quan Tín ngủ một mạch cho đến sáng hôm sau.
Tình bạn đó đã chuyển thành tình yêu khi họ tốt nghiệp cấp ba.
Hồi đó, Quan Tín hết lòng quan tâm chăm sóc cho An Ninh, An Ninh bảo gì anh nghe nấy. Nếu anh làm điều gì đó không theo ý cô, chỉ cần cô khẽ phụng phịu, mếu máo là Quan Tín phải giơ tay đầu hàng. Có thể nói, khi đó An Ninh lớn lên trong sự nuông chiều của bốn bố mẹ và Quan Tín.
Hai người quấn quýt bên nhau cả ngày. Và thời gian đó kéo dài cho đến khi họ thi đỗ đại học.
Quan Tín thi trường Cảnh sát, tuy trường họ ở cùng một thành phố, nhưng một trường nằm ở ngoại ô thành phố, một trường ở phía nam, phải đi một chuyến tàu điện ngầm, đổi ba tuyến xe buýt mới đến được trường của nhau. Hơn nữa trường Cảnh sát quản lý nghiêm ngặt, ngày thường không được ra ngoài tùy ý. Mặc dù như vậy, cứ hễ có ngày nghỉ là Quan Tín lại đi thăm An Ninh. Quà cáp, đồ ăn vặt, đồ chơi, không thiêu thứ gì.
Lưu Huệ là người bạn tốt nhất của An Ninh thời đại học, tình bạn giữa họ vẫn bền chặt cho đến tận bây giờ.
Lưu Huệ hiểu rõ nhất về chuyện giữa An Ninh và Quan Tín. Cô thấy sởn da gà khi hai người họ ngọt ngào bên nhau, cô muốn đạp cho họ vài cái khi hai người họ cãi nhau, ly ly hợp hợp, mà thực ra đều do một mình An Ninh gây ra. Dù có lý hay không có lý, thì sau mỗi lần cãi nhau, đều là Quan Tín mang hoa đến đền tội với An Ninh. Những việc như vậy cô chứng kiến nhiều rồi, vì thế cô cũng chẳng thấy làm lạ khi An Ninh vô cớ gây gổ với Quan Tín.
Một cặp trời sinh như vậy, dù có nằm mơ Lưu Huệ cũng không thế ngờ hai người họ sẽ chia tay, đặc biệt khi biết chuyện An Ninh tự tử cũng không thể cứu vớt được mối tình đó, Lưu Huệ càng không tin nổi.
Sau khi tốt nghiệp, Quan Tín vào làm tại cục công an thành phố S, còn An Ninh mãi không tìm được công việc phù hợp. Gia đình cô cũng khá giả, bố mẹ cô không túng thiếu đến mức cần đồng tiền của cô để nuôi gia đình. Cô sung sướng khi chẳng phải làm gì, ngày nào cũng ngủ đến khi mặt trời nhô đến ngọn sào.
Có lẽ những hiềm khích giữa cô và Quan Tín bắt đầu từ đó.
Tiêu Vân Các là đồng nghiệp của Quan Tín, cũng là bạn học cùng trường với Quan Tín trước kia, anh hơn Quan Tín bốn tuổi. Ở sở cảnh sát, anh rất quan tâm tới Quan Tín. An Ninh đã gặp anh mấy lần, tuy không quá quen biết, nhưng có thể nói anh đã để lại ấn tượng khá sâu sắc trong cô.
Khoan đã, hình như có điều gì đó không bình thường ở đây.
An Ninh suy nghĩ kỹ, bỗng cô tròn mắt khi nhớ ra rằng, Quan Tín và Tiêu Vân Các vừa là đồng nghiệp lại vừa là bạn tốt của nhau. Vậy thì tại sao khi nãy hai người bọn họ lại làm ra vẻ không quen biết, thậm chí họ chẳng nói với nhau câu nào? Có lẽ có ẩn tình gì trong đó chăng?
An Ninh vùi mặt vào lòng bàn tay, cuối cùng xé đôi tâm ảnh chụp chung với Quan Tín. Một nửa cô lại nhét vào góc trong cùng của ngăn kéo tủ, nửa khác cô ném vào đống giấy lộn.
Nước mắt cô đã rơi cạn rồi...
Cô khóc cho đến lúc mệt nhử, đến mức không thể khóc được nữa, đã đến lúc cô tỉnh mộng rồi...
Thấy hoang mang, An Ninh đi chân trần vào nhà bếp, rót cho mình một cốc nước, trong lúc hấp tấp cô làm rơi bình nước xuống nền nhà. Cô vội vàng lấy chổi cùng gầu hót rác dọn sạch sẽ đống đổ vỡ, nhưng cô hoàn toàn không biết rằng vẫn còn một vài mảnh thủy tinh sót lại.
Nửa đêm, khi Tô Khoáng bước vào nhà, cảnh tượng trước mắt khiến anh sợ hãi đến hồn xiêu phách lạc.
Trên mặt đất lấm tấm vết máu, trong phòng ngổn ngang, bừa bãi. An Ninh đang nằm phủ phục trên chiếc sofa trong phòng khách, mặt nổi đầy gân xanh, bàn chân đầy máu, cô gần như mê man không biết gì nữa.
Trong lòng Tô Khoáng trào dâng nỗi sợ hãi chưa từng có, điều anh lo sợ cuối cùng đã xảy ra. Bọn chúng đã ra tay với những người xung quanh anh. Tô Khoáng lao như tên bắn về chỗ An Ninh, ôm chặt cô trong lòng, vỗ vỗ vào má cô, luôn miệng gọi: "An Ninh, An Ninh…”
An Ninh tinh lại khi nghe thấy tiêng gọi thất thanh của Tô Khoáng. Đôi mắt vẫn lờ đờ của An Ninh mở to, nhận ra mình đang nằm trong vòng tay Tô Khoáng, bộ quần áo xộc xệch, cơn giận dữ ập đến. Cô không nói lời nào, bất ngờ vung mạnh tay tát thẳng vào mặt Tô Khoáng một cái đau điếng. Anh không hề tức giận, ngược lại anh thấy vô cùng mùng rỡ: "An Ninh, cô không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi".
Anh ôm chặt An Ninh hơn nữa, cảm giác như vừa trút được gánh nặng. Anh không bao giờ quên cảnh tượng Niên Tiểu Điệp trút hơi thở cuối cùng ngay trước mặt anh. Kể từ sau cái ngày đó, anh luôn hoảng sợ trước cảnh sinh ly tử biệt. Cái chết của Tiểu Điệp đã