Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thù Đồ

Thù Đồ

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341381

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1381 lượt.

âu này với An Ninh, trong trái tim anh, vị trí của hai người tuy hoàn toàn không giống nhau, nhung họ đều là những cô gái tốt. Đôi lúc Thời Quyên hay làm phiền người khác, cũng thích tự làm theo ý mình, nhưng không thể vì thế mà phủ nhận ưu điểm thẳng thắn và bản tính phóng khoáng ở cô.
Ánh mắt Thời Quyên tối sầm, nhưng rất nhanh đôi mắt ấy lại sáng trở lại, cô cười, hỏi: "Vậy anh thấy em làm công việc gì thì hợp?". Cô là cô gái cứng đầu, cảng có nhiều chông gai, cô lại càng dũng cảm tiến lên. Cô tin rằng với sự chân thành của cô, vàng đá cũng phải động lòng. Tô Khoáng lchông phải là người sắt đá, sẽ có một ngày cô khiến anh rung động.
Tô Khoáng nói: "Chuyên ngành mà cô học ở nước ngoài ắt sẽ có công việc cần".
"Em học ngành quản lý doanh nghiệp", Thời Quyên nói.
"Rất nhiều doanh nghiệp nước ngoài cần những nhân tài như cô, cô có thể đi thử sức xem sao." Tô Khoáng không nói cho chiếu lệ, anh cũng không muốn một cô gái tài hoa đang độ như Thời Quyên lại lãng phí quá nhiều thời gian như vậy.
Thời Quyên chớp chớp mắt, tiến đến bên Tô Khoáng, giọng nịnh nọt: "Anh nói thế nào em sẽ làm như vậy".
Tô Khoáng dở khóc dở cười. Trước tiên cô cần hiểu rõ rằng trên thế giới này không có ai sống vì ai hết, đã đến lúc cô phải lên kế hoạch cho cuộc sống của chính mình rồi nếu không, một khi Thời Vĩ thất thế, nếu chẳng có chút kinh nghiệm nào thì cô sẽ sống ra sao? Nhưng bây giờ anh chưa thể nói với Thời Quyên những lời này.
Khoáng quay lưng, tiếp tục đi về phía trước.
Tâm trạng Thời Quyên rất vui vẻ, phía trước cô là một tương lai tươi sáng, cô thấy mình càng tự tin hon.
"Anh Khoáng, anh Thời tìm anh." Khi đi qua hành lang của tầng ba, có người vội vàng đi đến cạnh Tô Khoáng.
Tô Khoáng gật đầu: "Tôi sẽ đến ngay".
"Em cũng muốn đi." Thời Quyên nói chen vào.
"Anh Thời chỉ nói gặp một mình anh Khoáng."
"Tôi muốn đi gặp bố tôi, anh quản tôi được à?!" Thời Quyên lập tức nổi cáu, ra giọng đại tiểu thư.
Cô hùng dũng đi lên lầu trước. "Không phải việc của cô, cô đứng ở đây cho tôi." Tô Khoáng vừa ra uy.
Thời Quyên lập tức nghe lời, khí thế hùng dũng ban đầu đã tiêu tan đi hết, cô sợ hãi gọi: "Anh Khoáng...".
Tô Khoáng không nhìn Thời Quyên, bất giác cô đứng im tại đầu cầu thang lên gác, không dám đi theo Tô Khoáng.
Tô Khoáng gõ cửa rồi bước vào. Đây là phòng làm việc riêng của Thời Vĩ, cất giấu rất nhiều những bí mật mà người khác không thể biết. Tô Khoáng ẩn mình trong Kim Bích Huy Hoàng đã hai năm, nhưng cơ hội để anh vào đây rất ít.
"Quyên Quyên lại đến tìm cậu à?" Thời Vĩ đi thẳng vào vấn đề.
Tô Khoáng cũng không lép vế đáp: "Vâng".
"Con bé này đúng là khiến người ta chẳng yên tâm chút nào, đúng không?" Thời Vĩ khẽ nói, khiến người khác cảm thấy không khí nói chuyện rất thoải mái, giống như đang bàn về việc gia đình vậy.
Nhưng Tô Khoáng không nghĩ Thời Vĩ đang nghĩ như vậy, anh hiểu rõ điều đó hơn ai hết: "Anh Thời, anh yên tâm, em tuyệt đối không có ý định gì với cô ấy".
Lúc này, Thời Vĩ mới khẽ mỉm cười: "Khoáng này, từ trước đến nay tôi đều hy vọng rất nhiều vào cậu, cũng đã xem cậu như người trong nhà, nhưng cậu và Quyên Quyên thực sự là không hợp". Là kẻ làm cha, dù trong gia đình bình dân, hay gia đình quyền cao chức trọng, ai cũng hy vọng con cái mình có được một tương lai tốt đẹp. Tô Khoáng là người rất tốt, nhưng nếu theo cậu ta vào sóng ra gió, không cẩn thận có khi nửa cuối cuộc đời sẽ sống trong
tù ngục, thực sự cậu ta không phải là đốì tượng lý tưởng cho con gái hắn.
Sắc mặt Tô Khoáng không chút biểu cảm, anh nói: "Em biết". Tuy đây chính là kết quả anh mong muốn, nhưng nhắc đến An Ninh, anh lại ngập ngừng. Thời Vĩ còn nghĩ như vậy, lẽ nào An Ninh cũng sẽ vì thế mà từ chối tình cảm của anh?
Thời Vĩ liếc nhìn Tô Khoáng, rồi hắn nghiêng người tựa vào sofa: "Cậu nghĩ được như vậy là tốt".
Tô Khoáng cười: "Anh Thời, không còn việc gì nữa, thì em đi trước đây".
"Gần đây thường xuyên có người đến gây chuyện, cậu phải quản lý chặt hơn một chút." Im lặng khoảng một phút, rồi Thời Vĩ châm điếu thuốc.
Tô Khoáng vỗ trán tiếp lời Thời Vĩ: "Em biết rồi".
"Còn nữa, trên tầng bảy vừa để một con bé chạy thoát, chắc cậu biết chứ?" Hắn vừa gạt tàn thuốc vừa nói. Tô Khoáng để ý thấy trong chiếc gạt tàn thủy tinh đầy những đầu mẫu thuốc lá.
Tô Khoáng khẽ lim dim mắt: "Vâng, Tiều Tuấn đã dẫn người đi tìm rồi".
Thời Vĩ thấp giọng, mặt nặng trịch: "Theo những gì con bé cùng phòng của nó kể, trên người con bé đó giấu một lá thư viết bằng máu. Cậu báo với Tiều Tuấn, nhất định phải lấy được lá thư đó về".
Tô Khoáng máy mắt, mặt hơi biến sắc: "Em biết rồi, anh Thời cứ yên tâm, việc này cứ giao cho em và Tiều Tuấn xử lý".
Thời Vĩ vỗ vỗ vai Tô Khoáng, nhìn về phía trước: "Cậu đi đi. Có tin tức gì lập tức báo cho tôi".
Tô Khoáng gật đầu, rồi đi ra.
Mười hai giờ đêm, trong phòng vệ sinh của khu vực hát karaoke trên tầng hai của Kim Bích Huy Hoàng.
Sau hồi lâu ngồi đờ đẫn trên nền gạch, An Ninh vẫn không dám chắc chắn mình đã thực sự thoát


Polaroid