Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342987

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2987 lượt.

gừng lại, chuyện thế kia, nhớ lại mà y còn thấy đỏ mặt nữa là.
“Hai người họ còn thế nào?”
Trong lúc vô ý nhìn thấy bóng dáng được thái y đỡ, Sóc vương tiếp tục hỏi.
“Cô gái đó nói, người đàn ông kia là của nàng ta, hai người còn hôn nhiệt tình trước mặt mọi người nữa…” Đỏ mặt nói hết mấy lời kế tiếp, mặt thị vệ cúi càng thấp.
“Ngươi không lừa bổn vương đấy chứ? Sao lại có loại con gái không biết xấu hổ như vậy? Hôn trước mặt mọi người, da mặt nàng ta đúng là đủ dày…”
Sóc vương bật cười lạnh, Lân, bây giờ huynh đã biết cô gái kia là loại con gái thế nào rồi chứ? Lúc đám thị vệ này hồi báo, cũng là lúc huynh thức tỉnh.
“Vương gia, thuộc hạ nói thật đó, bọn họ cũng nhìn thấy, rất nhiều người đều ở hiện trường, hai người còn rất say sưa, cũng rất,…”
“Phải đó…”
Thấy Vương gia muốn nghe, mọi người trong viện đều bắt đầu bà tám. Tuy nói thường thì một người đàn ông sẽ chẳng lắm mồm, nhưng đấy cũng phải xem tình hình. Nếu như là phụ nữ đặc biệt là phụ nữ kinh hãi thế tục, mấy chàng mà bắt đầu nói bát sát lên, thì cũng chẳng kém tí gì so với đàn bà đâu.






Sau khi tỉnh lại lần nữa, cứ như thể đã quên người kia rồi vậy, Lân vương không còn nhắc đến hai chữ ‘Tiểu Tiểu’ nữa, mà cái sự kiện thích khách đêm hôm đó cũng cứ như vậy mà bị chôn vùi. Đối với việc bỗng dưng thanh tỉnh của Hoàng thượng và Lân vương, Sóc vương từng hoài nghi qua, thái y giải thích rằng có khả năng độc dược đều có kì hạn mất hiệu lực, đến một thời gian nhất định nào đó thì sẽ không còn hiệu lực nữa. Bọn họ đều nói vậy, Sóc vương cũng chẳng thèm truy cứu gì nữa.
“Vương gia, nên dùng thiện rồi, bày thiện ở đâu?”
Trên đường trở về quá mức vội vã, quá mức gấp gáp, Lân vương đã bệnh tới mấy ngày. Lúc hơi khỏe lại một chút, hắn lại thường đến hậu viện ngồi, chính là ngay tại cái đình mà lần đầu tiên mời bọn người Tiểu Tiểu đến, yên tĩnh, ngây ngốc, ngồi hết cả nửa ngày.
“Trở về đại sảnh đi!”
Lân vương không quay đầu, đột nhiên nói, quản gia hơi ngây ra một lúc, lâu vậy rồi, Lân vương vẫn là lần đầu tiên đến đại sành dùng thiện, đột nhiên muốn quay về, thế này là…
Lần thứ hai gặp mặt, nàng vẫn cùng Thủy Thủy đi dạo, mua rất nhiều đồ, mình ngồi trong kiệu, chính là không nhẫn tâm nhìn nàng mệt mỏi, cho nên đi ra, hẹn hai người các nàng đến vương phủ của mình, còn mở tiệc mời các nàng, hai người cũng có lần đầu tiên…
Nàng là vì Thủy Thủy nên mới đồng ý tới? Lần đó hạ dược, cũng là vì tác thành cho chuyện tốt của mình và Thủy Thủy, không ngờ rằng âm kém dương sai, mình lại phát hiện ra sự khác thường, tóm được nàng đang đứng rình ở một bên.
Lúc đó, nàng giãy giụa, còn muốn giải độc cho mình, nhưng mình đã cự tuyệt, mình đã rất khó nhẫn nhịn, lúc đó chỉ muốn nàng, có được nàng…cuối cùng, hai người đều rất trầm mê, nhưng nàng còn tự cho là thông minh đem Thủy Thủy đến bên cạnh ta, còn nàng thì lại mệt mỏi đến bên bàn đá lăn đùng ra mà ngủ…
Cũng là tại tối hôm đó, nàng chỉnh sửa Ngưu Phong, lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng chỉnh người của nàng. Không cảm thấy tà ác, không cảm thấy bất kham, chỉ cảm thấy nàng rất đáng yêu, rất nghịch ngợm mà thôi…
Lần thứ ba, sau khi biết lòng Vu Hoa đối với nàng, bản thân liền gấp gáp đem Liên viên tặng cho nàng, còn phá lệ muốn một ngàn lượng bạc, chỉ vì tôn trọng nàng, tránh để nàng cảm thấy khó xử. Một ngàn lượng bạc đó, mình vẫn còn cất kĩ, đấy là của nàng…
Lần thứ tư, biết mình sắp phải rời xa một tháng, uống đến say khướt, hắn vẫn đến tìm nàng, nàng lại không ở đó, không hỏi nàng đã đi đâu rồi, nhưng chỉ là nhớ nàng, muốn yêu thương nàng, để nàng bồi mình…
Độc của nàng rất lợi hại, hắn vẫn luôn biết, giống như đêm đó, độc dược vừa tung ra, chỉ có Sóc vương bách độc bất xâm là thoát được. Nhưng độc dược của nàng thật sự dễ giải thế sao? Khi đó lúc tỉnh lại, nơi chóp mũi phảng phất còn có thể ngửi được hương khí của nàng, lúc vội vã chạy ra ngoài tìm nàng, thì lại vô ý nghe được mấy lời nói kia, nàng thế mà lại hôn người đàn ông kia trước chốn đông người…
Sao lại như vậy, sao nàng có thể như vậy chứ? Tiểu Tiểu, nàng không thể đối xử với ta như vậy, sao nàng có thể đối xử với ta như vậy chứ?
Bên giường, có cái rương sắt rất lớn, cái khóa to to trên đó, cho thấy chủ nhân rất coi tọng nó. Ánh mắt của Lân vương từ từ chuyển đến trên rương sắt, người cũng vô ý thức mà đi qua đó, tay nhẹ nhàng vuốt cái rương, dịu dàng tựa như đang vuốt ve người yêu của mình vậy…
Vuốt rất lâu, mãi đến khi cái rương hơi hơi nóng lên, không còn lạnh lẽo nữa, hắn mới hoàn hồn lại, từ bên hông lấy ra một cái chìa khóa tinh xảo kim quang chớp lóe, nhẹ nhàng mở cái rương ra, chỉ thấy trong cái rương đó trống trơn, chỉ có một bộ y phục và hai tờ giấy.
Lân vương cầm hai tờ giấy kia lên trước, một trong số tờ giấy đó còn viết hai chữ lớn không được coi là đẹp cho lắm – Tiểu Tiểu, tờ còn lại là một tờ ngân phiếu được xếp ngay ngay ngắn ngắn, đó là ngân phiếu một ngàn lạng bạc.
Đây là của nàng, một cái là chứng nhận chu