Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3458 lượt.
yển giao viện, một cái là ngân phiếu nàng cho mình. Lúc quản gia cầm đến, Lân vương liền đem hai cái này cùng cất đi, ngay cả bộ y phục đẹp đẽ kia cũng vậy.
Tay nhẹ nhàng vuốt ve trên bộ y phục, chính là bộ đã mặc hôm mời mấy nàng đến trong viện. y phục đã nhăn nhúm, bẩn bẩn, nhưng hắn không để ai động tới, càng không kêu người giặt sạch.
Một bộ y phục mà thôi, hắn vốn cũng chẳng để ý, nhưng bộ y phục này thì khác, trên đó có mùi vị của nàng, có vết máu của nàng. Đấy là tượng trưng cho sự thuần khiết của nàng, là vật chứng tượng trưng rằng mình là người đàn ông đầu tiên của nàng, một vật mà cả đời này hắn cũng không nỡ vứt bỏ đi…
Vì nhớ nhung, cuộc sống mỗi ngày của Lân vương đều mờ mờ mịt mịt, vì khó hiểu, trong lòng Lân vương vẫn luôn bất tri bất giác nhói đau như bị cắn phải. Nhưng đây cũng chẳng phải ngày một ngày hai , tại sao bây giờ hắn lại cảm thấy khó chịu khác thường? Tại sao tối này lại đặc biệt thấy nhớ nàng chứ?
Khi nghe mấy lời đó, đã phát thề là phải từ bỏ nàng, nhưng tại sao lại cứ nhớ tới nàng trong lúc lơ đãng thế này, nhớ sự tinh nghịch của nàng, nhớ sự nhiệt tình của nàng, nhớ sự thông minh của nàng, nhớ tới…
………..
Thật nhàm chán quá!
Ngoại trừ giao du với đám hoa hoa cỏ cỏ ra, phi tử hậu cung thế mà lại chẳng có một ai đến bái phỏng nàng, Tiểu Tiểu nhàm chán nghiên cứu chế ra loại độc thứ một trăm lẻ một của nàng, nhưng chỉ có độc dược thôi, không ai đến thực nghiệm, thì có ích lợi gì chứ?
“Hoa Nguyên, ngươi nói xem đến khi nào thì mấy ả kia mới tới tìm ta gây chuyện chứ?” Thực sự là nhịn không nổi nữa, Tiểu Tiểu bức xúc hỏi.
“Cái gì? Nương nương, ban nãy người nói gì cơ…”
Hoa Nguyên lắc lắc đầu, ban nãy hình như nàng nghe thấy Lão đại nói là đến khi nào mấy ả kia mới tới tìm nàng ấy gây chuyện, có người lại thích người khác tới tìm mình gây chuyện à? Haizz, tư tưởng của Lão đại thật đúng là khác người.
“Ta nói, khi nào thì mấy ả kia đến dạy quy củ cho ta, đến tìm ta gây chuyện?”
Không kiên nhẫn nhắc lại một lần nữa, là mình nói không rõ à? Hay là tai của Hoa Nguyên có vấn đề, không được, lát phải giúp nàng ta xem xem, nếu không được thì châm cho vài ba múi.
“Nương nương, mấy ả không đến tìm người gây phiền phức chẳng phải tốt hay sao? Bọn họ mà đến, lời nói nhất định không dễ nghe, nương nương sẽ đau lòng đó.” Hoa Nguyên than thở một tiếng, nàng không hi vọng nương nương bị mấy ả làm tổn thương.
“Ta biết chứ, nhưng mấy ả không đến, mấy thứ này của ta phỏng có ích lợi gì nữa? Đều chế ra hết cả rồi, không có người đến thực nghiệm, thế thì thật lãng phí…”
Tay Tiểu Tiểu chỉa chỉa mấy cái chai chai lọ lọ trước mặt, mấy ngày nay không ra ngoài, cũng chẳng có người đến, mấy thứ nàng nghiên cứu ra cũng đủ nhiều, mỗi ngày như vậy, ít nhất còn có thể thực nghiệm tám mười ngày.
“Nương nương, mấy thứ này đều là độc à?” Ánh mắt lóe lên, trong lòng Hoa Nguyên bỗng bật sáng, mấy thứ này có lẽ sẽ có ích cho mình.
“Ừ, đều là độc. Nhưng độc hiệu còn phải kiểm chứng một phen, cho nên, ta hi vọng có người nào đó xấu bụng tới đây…”
Tiểu Tiểu cười âm hiểm một cái, đêm hôm đó vạn sự bất lợi, nàng tâm tình không vui, không còn dám ra ngoài nữa. Nhưng nếu hôm nay còn không có người nào tới, nàng quyết định mạo hiểm ra ngoài một chuyến, về phần chỗ sẽ đi, đương nhiên là Lân vương phủ thân yêu nhất rồi. Muốn hỏi tại sao ấy à, khẳng định là…
“Nương nương, có thể là vì lần trước người ‘Nổi mẩn’. Mấy cái chấm đỏ nhỏ ấy thật sự rất khủng bố, nữ nhân hậu cung đều dựa vào khuôn mặt, sợ người vẫn chưa thuyên giảm, cho nên mấy ả phải đợi, qua vài ngày rồi sẽ tới đây. Nếu nô tỳ đoán không sai, chắc nội trong ba ngày nữa thì phiền phức sẽ tới…”
Hoa Nguyên ngẫm nghĩ lại kinh nghiệm trước đây, hình như là vậy.
“Thật à?” Hưng phấn tới nỗi suýt nữa thì nhảy cẫng lên, Tiểu Tiểu ôm lấy Hoa Nguyên, cười lớn nói:
“Tốt, tốt quá rồi! Tối nay, ta quyết định giúp bọn họ cải thiện bữa ăn, chúc mừng bản thân cuối cùng cũng không còn nhàm chán tới chết nữa!”
Khoa trương làm một cái mặt quỷ, Tiểu Tiểu chạy vào trong phòng, quay đầu cười nói: “Ta mệt rồi, ngủ trước một lát, đợi lúc bữa tối mới gọi ta!” Mệt rồi sao? Nghĩ tới ban nãy Lão đại hưng phấn gần chết, Hoa Nguyên sao lại chẳng cảm thấy nàng ấy có một tí ti mệt mỏi nào nhỉ. Tối nay cải thiện bữa ăn, không phải là nàng ấy định tối nay đến lãnh cung một chuyến đó chứ?
Vẫn là Lão đại tốt, vẫn còn nghĩ tới tỷ muổi ở lãnh cung sao? Đâu giống mình, vừa ra một cái là chỉ nghĩ tới báo thù, sớm đã quyên sạch tỷ muội ở lãnh cung.
Hoa Nguyên đến trong viện, nhìn thấy mấy đóa hoa xinh đẹp kia, nàng tò mò sấn lại gần. Bông hoa mỹ lệ như vậy, xinh xắn như vậy, chẳng lẽ thật sự là độc dược hay sao? Sống lâu vậy rồi, trước giờ nàng vẫn chưa từng nghe nói, cũng chưa thấy người khác dùng qua, nhưng tại sao đến tay Lão đại, lại trở thành độc dược để tự bảo vệ mình thậm chí là lấy để trêu cợt người khác được nhỉ?
*
Nhiều người trong cung đều biết, Liên phi yêu thích nhất chính là những loài hoa hiếm lạ cổ quái. Vì sở thích