Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2762 lượt.
ời đó, sau đó thì có thể hồi sơn rồi…”
“Hồi sơn? Trên núi chơi vui lắm sao?”Thủy Thủy tò mò hỏi.
Tiểu Tiểu lắc đầu. thở dài nói: “Chơi không vui, nhưng mà trên đó có sư phụ của ta, đó là người thân duy nhất của ta đấy!”
“Ô, vậy ngày mai ta và cô ra ngoài tìm đi, Tiểu Tiểu, ta nhất định sẽ giúp cô!” Thủy Thủy thề thốt nói, Tiểu Tiểu ấn tay nàng ta xuống, nói nhỏ bên tai nàng ta:
“Đừng quên mục đích của cô, chú ý hình tượng!”
Mặt của Thủy Thủy đỏ ửng, ngược lại Vu Hoa kia rất hiểu chuyện giúp muội muội tìm cơ hội, cười nói:
“Thủy Thủy, muội không phải là suốt ngày nói buồn chán sao? Qua mấy ngày nữa kinh thành sẽ tổ chức Đoan ngọ thi hội, biểu hiện tốt một chút, để Lân vương lưu lại ấn tượng tốt về muội, nói không chừng sẽ cho muội một cái danh thứ?”
Thủy Thủy xấu hổ cúi đầu, trình độ của bản thân, cái thi hội đó cầm được thứ danh sao? Ca ca thối tha, hũ nào không mở sao lại đi mở hũ đó chứ (việc nào không nhắc lại nhắc đến việc này)?
“Thi hội gì thế? Là làm cái gì? Sao ta chưa từng nghe nói đến?” Tiểu Tiểu vừa nghe nói đến thi hội liền hồi phục tinh thần, tuy rằng bản thân không biết làm thơ, nhưng đến đó ngắm tài tử giai nhân cũng không tệ, tốt nhất là có thêm mấy chàng đẹp trai đến nữa…
“Đoan ngọ thi hội, dĩ nhiên là bình thơ luận tài rồi. Thi hội này, sẽ chọn ra hai trạng nguyên, nam nữ mỗi bên một người. Hội sẽ mời Hồng Nho (2) có tiếng trong kinh thành tuyển chọn trước đông đảo mọi người.”
Nghe Lân vương rủ rỉ nói, trên mặt Tiểu Tiểu lộ ra sự hưng phấn:
“Nói như vậy là, hai ngày đó, tất cả tuấn nam mỹ nữ trong kinh thành đều đến dự hội sao?”
Vu Hoa gật đầu: “Đúng thế, trên cơ bản là như vậy! Hơn nữa nhiều vị tuấn nam mỹ nữ vẫn chưa xuất giá thành thân đều tại nới đó sưu tầm….chính là người mình thích….” nói xong, hắn liền xấu hổ, cái này chỉ có thể nghĩ trong lòng, sao lại dưới ánh mắt hưng phấn của nàng liền nói hớ thế này?
“Vậy Vu Hoa, ở thi hội lần trước, huynh vẫn chưa tìm được cô nương nào khiến huynh động tâm sao?” Tiểu Tiểu nhìn thấy vẻ xấu hổ của hắn, cứ tưởng là hắn đã tìm được rồi, nhưng không dám ngỏ lời với người ta.
“Không….không có!” Vu Hoa bị nàng nhìn, không hiểu sao mặt lại càng thêm đỏ, Lân vương ở bên lần đầu tiên thấy Vu Hoa đỏ mặt, liền cười ha ha.
“Lân vương, đừng cười nữa, Vu Hoa xấu hổ rồi kìa? Vu Hoa, huynh đã có người trong lòng chưa? Có cần ta giúp một tay không?” Tiểu Tiểu nhiệt tâm nói.
“Ặc, cái đó, thôi quên đi….” ngập ngừng nói xong, Vu Hoa quay mặt nhìn về hồ nước bên thuyền: người ta thích, chính là nàng đó, nàng làm sao giúp được ta?
“Tiểu Tiểu, cô có kinh nghiệm lắm sao? Vừa nãy cô nói ‘tiền trảm hậu tấu’ là ý gì? Lúc nãy cô còn chưa nói với ta? Giúp ta trước rồi mới giúp ca ca ta được không?” Nghe thấy muốn giúp ca ca, Thủy Thủy liền vội vàng hỏi.
Tiểu Tiểu đau đầu nhìn cô nàng, sư phụ vẫn hay nói ta ngốc, sao cô nàng này lai còn ngốc hơn so với ta thế? Loại chuyện này, cũng chỉ là giữa nữ nhân len lén nói với nhau mà thôi, sao có thể ở trước mặt nam nhân nàng ta thích thảo luận làm cách nào để tính kế hắn chứ?
“Tiền trảm hậu tấu? Là ý gì vậy?” Lân vương ‘không ngại học hỏi kẻ dưới’ liền hỏi.
“Chính là….chính là….chúng ta uống rược trước đi, muốn nghe cụ thể tỉ mỉ ra sao, thì hôm khác nói sau” giãi bày xong, Tiểu Tiểu cầm ly rượu mạnh trước mặt lên uống một ngụm, chất lỏng cay đắng chui vào giữa họng, nàng gian nan nuốt xuống, mơ mơ hồ hồ nói:
“Xin lỗi, quên mất là ta không biết uống rượu…”
ba người đều trợn tròn mắt, không biết uống rượu? Một ngụm mà cũng say sao?
(1) bàn bát tiên: một bàn & 7 ghế ngồi. Mặt gồm ba sân: trung, hạ, thượng, bố cục đẹp mắt. Xung quanh mặt bàn là 8 rễ, đục hình 8 ông tiên với 8 tư thế khác nhau tạo thành thế bát tiên. Được làm thủ công tinh xảo.
(2) Hồng Nho: người Nho giáo, ở đây muốn nói đến người học rộng
Suốt hai ngày, buổi tối Thủy Thủy đều đến tìm Tiểu Tiểu ngủ cùng, Tiểu Tiểu cuối cùng cũng không nhịn được nữa muốn bạo phát!
“Thủy Thủy, cô tìm được phòng cho ta chưa? Ta muốn dọn ra ngoài ở!”
“Tiểu Tiểu, cô giận rồi sao? Ta về ngủ là được chứ gì!” Thủy Thủy chu miêng, từng bước đi ra ngoài. Tiểu Tiểu tức giận nằm trên giường, bây giờ mới biết cái gì gọi là không có tự do. Lúc trước ở trên núi, buổi sáng Điểm Điểm sẽ kêu mình dậy đúng giờ. Bây giờ cứ coi như là thoát được Điểm Điểm, Thủy Thủy này lại còn quá đáng hơn, ban ngày thì dính cùng một chỗ, buổi tối còn cùng ngủ, sáng sớm thức giấc thì không ngừng kêu mình dậy, thật không thể chịu được nữa!
Ngày thứ hai, thoải mái duỗi lưng một cái, mới nhìn thấy mặt trời bên ngoài đã treo cao lắm rồi, hôm nay rốt cuộc cũng được ngủ đủ giấc. Lúc mặc y phục, mới phát giác ra là có điểm không thích hợp, Thủy Thủy đó, không phải là giận rồi chứ?
Buộc thắt lưng rồi đi đến trước khuê phòng của Thủy Thủy, thoáng nghe thấy cuộc nói chuyện ở bên trong.
“Nhưng cô thích mà, mấy thứ này cứ xem như ta tặng cho cô là được. Hay là chúng ta về nhà cất