Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3080 lượt.
nhà xí ba lần, mà người được phái ra ngoài tìm thái y vẫn chưa trở về, Vân phi phẫn nộ nói:
“Đã bao năm nay không đau bụng rồi, sao hôm nay đột nhiên lại…”
“Nương nương, có phải do người tự nguyền rủa mình hay không? Sáng hôm nay người từng nói…” Tranh Nhi đứng bên cạnh Vân phi, đột nhiên nàng ta nhớ đến lời Vân phi từng nói lúc sáng, chẳng lẽ những lời tùy tiện nói ra mà cũng linh nghiệm? Sau này nàng ta sẽ không dám nói lung tung nữa.
“Vớ vẩn! Nếu lời nói mà có tác dụng, thì bổn cung chẳng cần phải làm gì khác nữa. Tranh Nhi, tìm người đi thúc giục lần nữa, sao vẫn còn chưa đến, ta…khó chịu chết đi được…” Vân phi nhăn nhó mặt mày, tiếp tục như vậy sẽ mất mạng không đây?
Người khó chịu là ta nè! Tranh Nhi lập tức chạy ra ngoài, bên trong thối quá, nhưng nương nương không nói thì nàng ta đành phải đứng bên hầu hạ, ngay đến việc bịt mũi nàng ta cũng không dám, làm cung nữ thật là khó.
Vội vã căn dặn một tiếng, Tranh Nhi thuận tiện ra ngoài hít thở, tiếp tục như vậy, nói không chừng sẽ bị ngất xỉu vì thối mất.
“Thái y làm cái gì vậy nè? Dù có bò thì cũng phải bò đến rồi chứ…” Thấy Tranh Nhi đi vào, Vân phi lại phát tức lần nữa, Tranh Nhi khó xử cười nói:
“Nương nương, người quên rằng hôm nay Liên phi trúng độc rồi à? Còn chưa tra ra độc tố, cho nên chắc hẳn thái y đều ở bên đó, gọi bọn họ tới đây thì tốc độ sẽ chậm một chút.”
“Hừ, dựa vào cái gì? Ta với ả là đồng cấp. Dù là gia thế, ta cũng không kém do với ả…”
Hai người, vốn là tử địch, đụng tới chuyện như vậy, lại càng bắt đầu tính toán.
“Nương nương, đừng tức giận, Liên phi cũng kiêu ngạo quen rồi, vì ả ta mà tức giận tổn hại đến sức khỏe thì thật không hay…” Tranh Nhi an ủi ả, tiện thể lau mồ hôi trên mặt ả ta, lần này nương nương đúng là phải chịu khổ rồi.
“Nương nương, Vương thái y đã đến, để ông ta vào không?” Bên ngoài, giọng của tiểu cung nữ cất lên, Tranh Nhi nói:
“Đợi chút, Nương nương xong liền!”
Buồn cười, bây giờ nương nương đang xuất cung, sao ông ta vào xem được?
“Nương nương, có thể đứng dậy được hay không?” Tranh Nhi săn sóc hỏi han, lúc nương nương càng khó khăn, thì nàng ta càng phải biểu hiện cho thật tốt, như thế thì nương nương mới càng tin tưởng nàng ta, cho nàng ta càng nhiều lợi ích và vinh quang hơn.
“Ừm!” Vân phi gian nan đứng dậy, mới ba lần mà thôi, vừa nãy đã qua một canh giờ, ả cảm thấy toàn thân vô lực rồi. Thời gian dài, ả thật không dám nghĩ đến hậu quả.
“Vương thái y, mời vào!”
________________________________
Chú thích:
(1) Xuất cung (出恭): Dùng để thay thế cho từ đại tiện tiểu tiện.
Từ thời xưa, những cấm kị về từ ngữ chỉ sự bài tiết đã xuất hiện, trong văn ngôn, người ta gọi là “xuất cung”(出恭), “rửa tay” (淨手), “giải phóng bàn tay” (解手) v.v. Tương truyền rằng, sau khi Lưu An đời Hán chết đi, được bay về trời, do “tọa khởi bất cung” (ngồi xuống mà không kính), khiến tiên bá chủ giả đã tấu trình lên cho thiên đế rằng Lưu An bất kính, vì vậy mà Lưu An bị biếm trích ba năm, vì vậy mà mới xuất hiện từ “xuất cung”. Theo sự giải thích của “Từ nguyên” thì, vào đời Minh, trong chế độ khoa cử, người ta có làm thẻ xuất cung nhập kính (ra cung vào kính). Nếu như sĩ tử ai muốn đi đại tiện thì đầu tiên sẽ nhận lấy tấm thẻ này, sau nhân đó mà gọi việc đại tiện là xuất cung, đồng thời gọi đại tiện là đại cung, tiểu tiện là tiểu cung. Bắt đầu từ thời Nguyên, trong trường thi của chế độ khoa cử, người ta cũng làm thẻ “xuất cung” (ra cung), “nhập kính” (vào kính), nhằm tránh tình trạng để thí sinh tự ý rời ghế ngồi của mình. Ban đầu, từ “xuất cung” là dùng cho nam giới, sau đó thì dùng cho cả nam và nữ.
Nghĩ đến người Thụy Tiên thích là nữ nhân, mặt hắn bắt đầu đen lại, chuyện này làm sao mà được? Nàng là phi tử của mình, dù là nữ nhân cũng không được nhăm nhe nàng!
__________________________________
Màn giường sớm đã buông xuống, Vân phi nằm ở bên trong, Tranh Nhi giúp Vân phi sắp xếp xong thì mới gọi Vương thái y vào tẩm thất. Trong lòng Tranh Nhi âm thầm cầu khấn: Tốt nhất là bây giờ nương nương đừng có mà tức giận, giờ là lúc sử dụng Vương thái y đó nha.
Vương thái y đã bận rộn cả ngày kéo lê bước chân mệt mỏi đi vào, trên mặt còn mang theo vẻ cười nhạt, ông cũng sợ Vân phi làm khó dễ. Nhưng ông chẳng còn cách nào khác, Tiền thái y không rời khỏi bên đó được, mà giữa Vân phi và Liên phi trước nay vẫn luôn minh tranh ám đấu. Ai bảo mình không phải chủ quản của thái y viện làm gì? Bị trách cứ thì cũng đúng lí hợp tình.
“Vương thái y, sức khỏe của nương nương sao rồi?”
Đến đâu? Nhớ đến cách nghĩ sáng nay, Hoàng thượng thật muốn qua đó thử xem. Nhưng thể diện thì lại không cho phép hắn qua đó, hôm nay nàng thật bất kính với mình.
“Hoàng thượng, thái y vẫn chưa nghiên cứu ra là trúng loại độc gì!”
Hỷ công công cúi đầu, bộ dạng bây giờ của Liên phi, thật sự rất buồn cười. Nhớ đến bản mặt của nàng ta, ông liền muốn cười.
“Hỷ công công, ngươi nói xem có phải người của hoàng cung chúng ta có ch