Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343064

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3064 lượt.

ông thể gác lại, mới mấy ngày không luyện công thôi, khinh công đã thoái hóa nhiều như vậy. Nghe lỏm mà cũng bị người ta phát giác được, nếu để sư phụ biết, không biết có bị tức chết luôn hay không?
Thương thế của Hoa Nguyên cũng chỉ là vết thương ngoài da, trở về xử lí sơ qua chút thì không sao nữa. Bôi thuốc mỡ đặc chế của mình, Tiểu Tiểu tin rằng vài ngày nữa là có thể hồi phục như ban đầu. Nhưng vết thương trong lòng kia, thì phải từ từ mà dưỡng rồi. Không biết Hoàng thượng có ý kiến với nàng ta hay là có ý kiến với mình nữa, Tiểu Tiểu luôn cảm thấy, Hoàng thượng đối xử với Hoa Nguyên thật đúng là vô tình. Lần trước, ban tên Nê Nhi, nói như thể Hoa Nguyên không đáng một đồng; lần này, lại đánh Hoa Nguyên ngay trước mặt nhiều người như vậy, phỏng chừng Hoa Nguyên rất đau lòng.
Hai mươi gậy, gậy nào cũng đủ mạnh, nếu không phải đi theo mình, Hoa Nguyên chí ít thì cũng phải mất nửa cái mạng nhỉ? Thương tiếc nhìn Hoa Nguyên trên giường, tình hình lúc đó nàng cũng đã hỏi rõ rồi, trận đòn này, là Hoa Nguyên chịu thay nàng.
Tiểu Tiểu than nhẹ một tiếng, Hoa Nguyên, cô thật ngốc, lúc đó cô không nên đi ra. Bẫy đã đặt sẵn, chỉ đợi cô chui vào.
Nhưng Vân phi, nàng cũng sẽ không bỏ qua cho ả ta đâu, so với Liên phi, Vân phi càng đáng ghét hơn. Nói thật, hôm nay trở về, nhất định là Vân phi cũng sẽ tức gần chết đây? Hoàng thượng không vạch trần ả trước mặt mọi người, nhưng cũng không xử phạt mình. Mà ả ta đã bỏ công ra thiết kế mọi thứ, không ngờ lại bị mình hóa giải một cách dễ dàng như vậy, không biết bây giờ ả ta đang lấy ai ra để trút giận nữa? Nhưng có thể trút được giận cũng là phúc phận của ả ta, không phải ả bị đau bụng hay sao? Có thể mắng người được thì cho thấy thân thể ả ta vẫn còn tốt chán.
May mà hôm nay ả ta tự mình nói vậy, bằng không, Tiểu Tiểu thật không dám làm động tác nhỏ gì. Vì lúc trước có Hoàng thượng trúng độc, Vân phi mà trúng độc nữa, bọn họ sẽ dễ dàng nghi ngờ đến mình. Tuy rằng bệnh trạng trúng độc của hai người không giống nhau cho lắm.
“Nương nương, là người cứu tôi?”
Không biết từ lúc nào, Hoa Nguyên nằm bẹp trên giường đã tỉnh lại, nàng ta ngẩng đầu nhìn Tiểu Tiểu, khẽ động một cái, sau lưng lại bắt đầu đau, đau đến nỗi khóe miệng run rẩy, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười.
Tuy rất khó coi, nhưng Tiểu Tiểu biết đây chính là nụ cười.
“Hoa Nguyên, cô thật ngốc! Theo ta lâu vậy rồi, cô vẫn chưa biết năng lực của ta hay sao? Ta há có thể bị bọn họ thiết kế một cách dễ dàng như vậy được chứ?”
Tiểu Tiểu trách móc Hoa Nguyên một câu, thấy nàng ta vì mình mà bị thương thành ra thế này, trong lòng Tiểu Tiểu rất khó chịu.
“Nương nương, là Vân phi ăn nói bừa bãi, ả ta muốn hãm hại người…Hoa Nguyên không nhịn được nên mới…”
Hoa Nguyên vội vàng biện giải, lúc đầu mình chỉ là không muốn nương nương bị thương, không suy nghĩ gì mà đã chạy ra, cũng nói mấy lời đó.
“Ta biết! Hoa Nguyên, sau này phải bảo vệ tốt cho mình. Cô bị thương nặng như vậy, ta nhìn cũng thấy đau lòng. Nhưng ta cũng sẽ không để cô bị thương công toi vậy đâu, Vân phi kia, ta nhất định sẽ hầu hạ ả ta thật tốt.”
Nói đến Vân phi, Tiểu Tiểu lộ ra một tia thần sắc âm hiểm, Hoa Nguyên vội nói:
“Nương nương, không cần đâu. Chút thương tích này của Hoa Nguyên không có gì hết, chỉ cần nương nương không sao là tốt rồi. Chống lại dụ lệnh của Hoàng thượng, tự ý xông vào cấm địa, đây đều là tội chết, lúc đó Hoa Nguyên rất sợ, sợ nương nương sẽ…”
Hoa Nguyên lại bắt đầu run rẩy, nàng không biết tại sao lúc đó lại nói ra mấy lời kia. Nếu để nàng nói lại lần nữa, đảm bảo nàng sẽ không dám nói thế đâu.
“Là ta không hiểu quy củ trong cung, nhưng chuyện này là do một tay Vân phi sắp đặt sẵn, ngay đến thị vệ giữ cửa ả ta cũng đã mua chuộc, không trách cô được. Hoa Nguyên, bây giờ ta vẫn không thể ngang nhiên đòi lại công đạo cho cô, nhưng sau này ta nhất định sẽ giúp cô đòi lại, tin tưởng ta, được không?”
Mọi chuyện trước kia, cứ để nó tan thành mây khói đi. Hoạn nạn thấy được chân tình, những gì Hoa Nguyên làm hôm nay, đủ để Tiểu Tiểu thấy nàng ta đối xử với mình là thật lòng.
“Ừm!” Nuốt nước mắt trả lời Tiểu Tiểu, trong mắt Hoa Nguyên chỉ có sự cảm động: Nô tài bị đánh, trong cũng vốn là chuyện rất đỗi bình thường, nhưng chủ tử có thể làm được như vậy thì có mấy ai?
Thân thể Hoa Nguyên không tiện, Tiểu Tiểu từ ngoài sảnh lấy bữa tối sớm đã được bày ra, đích thân đút cho nàng ta ăn. Mới đầu thì Hoa Nguyên cũng không muốn, nhưng Tiểu Tiểu lạnh mắt lườm một cái, Hoa Nguyên cũng đành phải ngoan ngoãn ăn. Vì thương tích khá nặng, Hoa Nguyên chỉ có thể hơi ngẩng đầu, lúc ăn xong cơm, cũng đã qua hơn nửa canh giờ, điều hiếm có là, Tiểu Tiểu lại có thể nhẫn nại như vậy.
“Hoa Nguyên, cung nữ nếu như chết, sẽ xử lý thế nào?”
Bỏ bát xuống, Tiểu Tiểu cầm bát thuốc sớm đã sắc xong ở bên cạnh lên, chuẩn bị để Hoa Nguyên uống.
“Cung nữ?” Hoa Nguyên cười khổ một tiếng, trong cung nhiều nhất chính là cung nữ và thái giám, còn có thể xử lý ra sao?
“Thường thì lôi ra ngoài đem đi chôn…” Hoa N


Polaroid