Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343153

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3153 lượt.

ợ hãi một cách khó hiểu. Hắn không hoài nghi mình rồi đấy chứ? Nếu có thể đoán ra được thân phận của mình, đấy là chuyện tốt hay chuyện xấu? Cảm giác bất an ngày càng nặng, không thể để Điểm Điểm đi theo hắn, một khi đi, thân phận bé trai của Điểm Điểm sẽ bị vạch trần ngay.
“Không được, Điểm Điểm, con nói, con không muốn đi!” Tiểu Tiểu bế Điểm Điểm dậy, ra lệnh với bé. Điểm Điểm bây giờ tốt nhất là con đừng giở thói đại gia ra với ta, bằng không, cái mạng nhỏ của con sẽ tiêu luôn.
“Con…nương nương, con không muốn đi…” Ấm ức cúi đầu, Điểm Điểm tiếc nuối mà thở dài một tiếng.
“Lân vương, ngài xem Điểm Điểm cũng không muốn đi, thế thì thôi vậy. Chuyện hôm nay thật cảm ơn ngài…”
Không đợi Lân vương trả lời, Tiểu Tiểu đã bế Điểm Điểm chạy về phía Lâm Tiên cung của mình, đáng sợ quá, nam nhân này lòng dạ không trong sáng.
Đúng vậy, Lân vương lòng dạ không trong sáng, nhưng người khác thì sao? Lòng dạ của người khác càng không trong sáng. Tiểu Tiểu không ngờ được rằng, ngoại trừ Thái hậu, Lân vương, còn có người khác cũng đang nhắm đến Điểm Điểm.
Trên đường đi đều thấy bồn chồn lo lắng, Tiểu Tiểu sợ Lân vương sẽ đuổi theo. Vừa vào cửa lớn Lâm Tiên cung, Hỷ công công đã chạy lên nghênh đón, mặt đầy ý cười mà nhìn Tiểu Tiểu, nói:
“Nương nương, cuối cùng người cũng đã về. Nô tài lo lắng lâu lắm đó?”
“Thôi đi, Hỷ công công, có chuyện thì nói thẳng, không có chuyện gì thì ngươi nào dám đến chỗ này chứ!” Tiểu Tiểu rất không nể mặt mà nói.
“Hở…” Hỷ công công mất tự nhiên mà cười: “Là Hoàng thượng nhớ Điểm Điểm, bảo nô tài dẫn Điểm Điểm qua ấy chơi đó?”
“Hoàng thượng?” Trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh, càng thêm ôm chặt Điểm Điểm trong lòng, vừa mới tránh được hai người, sao Hoàng thượng cũng đến góp vui vậy? Bên chỗ Hoàng thượng có thể từ chối được không?
“Điều này…Hỷ công công, có thể từ chối được không?” Tiểu Tiểu trầm mặt, chắc là không được đâu.
Hỷ công công lắc đầu: “Hoàng thượng thích Điểm Điểm, là vinh hạnh của cô bé, chiếu theo cung quy, cho dù phải bắt cô bé qua đó, nương nương cũng không từ chối được.
“Cái gì? Vô lí thế sao?” Tiểu Tiểu tức giận mà trợn to mắt, cái này phải làm sao đây? Có phải tình hình bây giờ đã đủ rối rắm, đã đến lúc phải dẫn Điểm Điểm bỏ chạy rồi không? Điểm Điểm là của Tiểu Tiểu ta, ai cũng đừng hòng cướp mất.
“Ngươi đợi trước đã, ta vào phòng suy nghĩ rồi nói sau!” Ôm Điểm Điểm, Tiểu Tiểu chật vật bỏ vào phòng, mà Hoa Nguyên thì theo sát phía sau nàng, bây giờ nương nương rất phiền não, nàng ta càng không thể rời khỏi nương nương.
Bài trí trong tẩm thất vẫn như cũ, nhưng tâm tình lúc này của Tiểu Tiểu lại…
“Mẹ, sao Hoàng thượng lại muốn con qua bên ấy chứ? Có phải là Điểm Điểm quá đáng yêu rồi không?” Điểm Điểm ngước mắt, cái tay mũm mĩm che lấy đầu mày đang nhíu lại của Tiểu Tiểu, bé thắc mắc mà hỏi. Bộ dạng nhăn mày của mẹ chẳng đẹp chút nào, bé không muốn làm mẹ nhăn mày.
“Phải đó, là Điểm Điểm của mẹ quá đáng yêu, cho nên Hoàng thượng mới thích Điểm Điểm, muốn Điểm Điểm qua đó.” Tiểu Tiểu than nhẹ một tiếng, hóa ra đáng yêu cũng là một cái tội, tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt Điểm Điểm, thì ra mình lại tất trách như vậy. Lúc mình ở trên núi, trên người Điểm Điểm chẳng có nhiều thịt như vậy, nhưng bây giờ, bé mập lên chút. Trên người nhiều thêm ít thịt, dễ coi hơn trước nhiều.
“Mẹ, thúc thúc kia thì sao? Thúc ấy cũng thích Điểm Điểm à?” Điểm Điểm hiểu chuyện mà nhìn Tiểu Tiểu, hình như bây giờ mẹ rất phiền não, rất vô lực, Điểm Điểm phải mau chóng khôn lớn, là có thể bảo vệ được mẹ rồi.
“Phải đó, thúc thúc cũng thích con, Điểm Điểm, đều là lỗi của mẹ…” Tiểu Tiểu lấy ra một cuốn sổ nhỏ dưới giường mà không lâu trước Hỷ công công mới đưa cho nàng, giở sổ ra, nàng cười khổ nói: “Điểm Điểm, con thật sự muốn biết cha của con là ai hay không?”
Điểm Điểm lắc đầu, sau đó lại gật đầu, thấp giọng nói:
“Điểm Điểm muốn biết, nhưng nếu như khó tìm, biết hay không cũng chẳng sao. Mẹ, chi bằng mẹ bảo thúc thúc làm cha của Điểm Điểm được không? Điểm Điểm rất thích thúc thúc…”
Là duyên phận sao? Điểm Điểm thế mà lại thích hắn, có phải mình nên tìm thời gian để nói rõ với hắn? Nhưng sau khi nói rõ rồi thì sao? Hắn có xem thường mình không? Sẽ không thích Điểm Điểm nữa? Thì ra, nàng chưa từng suy nghĩ tới những chuyện này, là do chuyện học cung quy trong thời gian gần đây hay sao?
“Mẹ, Tại sao Điểm Điểm không thể đi theo thúc thúc? Như thế, Điểm Điểm sẽ không cần phải đi gặp Hoàng thượng nữa rồi?” Điểm Điểm chu miệng, biểu tình quen thuộc khiến cho Tiểu Tiểu không khỏi mỉm cười:
“Mẹ cũng chỉ là muốn tốt cho con thôi. Điểm Điểm, đừng quên con không phải là một bé gái, con là một bé trai đấy. Nếu như đi theo thúc thúc, đến ở tại phủ của hắn, thúc thúc sẽ phát hiện ra thân phận của con…con không sợ bị kéo đi làm thái giám hay sao?”
Điểm Điểm sợ hãi rụt cổ lại: “Con không muốn làm thái giám, con mới không thèm đâu? Nhưng mà mẹ, Điểm Điểm thông minh như vậy, sẽ không bị phát hiện…”
Nói cả buổi trời, bé vẫn muốn đi.
Tiểu Tiểu cười khẽ một t