Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343149
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3149 lượt.
iếng: “Được, vậy mẹ sẽ đưa con ra ngoài, buổi tối mẹ tới tìm con, chúng ta cùng nhau về nhà, chịu không?”
“Về nhà? Về nhà nào vậy? Điểm Điểm không muốn trở về núi đâu, Điểm Điểm còn chưa chơi đủ mà!” Điểm Điểm làm nũng ôm lấy mặt của Tiểu Tiểu hôn một cái:
“Mẹ là tốt nhất, dẫn Điểm Điểm dạo chơi khắp nơi, như thế chẳng phải cũng tốt hay sao?”
Ở trên núi lâu như vậy, chắc đứa trẻ này cũng bị buồn chán muốn chết luôn rồi, nhìn thấy thế giới phồn hoa bên ngoài, muốn tiếp xúc một phen cũng là lẽ thường tình của con người. Tiểu Tiểu yêu chiều cười nói:
“Được, bây giờ mẹ sẽ dẫn con đi tìm thúc thúc kia!”
Đầu giường, có thuốc mà nàng thường lấy chăn che lại, tay thò vào trong chăn, cái mà tay chạm vào được lại là sự lạnh lẽo quen thuộc, trong lòng Tiểu Tiểu căng thẳng, cái cảm giác này quá quen thuộc, chẳng lẽ là…
Rắn?
“Điểm Điểm, Như Nhi đâu?” Mau chóng rụt tay lại, Tiểu Tiểu không lật chăn ra. Đối với rắn, nàng đã quá quen thuộc, nhưng vẫn chưa đạt đến mức có thể khống chế được hết toàn bộ rắn, giữa động vật với nhau cũng giống như con người vậy, có sự khác biệt và chủng loại. Mà Như Nhi, tôn quý như công chúa, lúc này, đã đến lúc nó ra mặt rồi.
Nhìn cái chăn hơi bị vén lên, sao lúc nãy nàng lại không chú ý thấy trên giường có điều khác thường nhỉ? Tiểu Tiểu biết ‘Thứ’ bên dưới không ít, giết chết bọn chúng, còn dễ hơn là đạp chết mấy con kiến. Chỉ cần một chút ít xà dược đặc chế, là đủ khiến chúng ngỏm rồi. Nhưng nàng không muốn làm vậy, từ đâu đến, nàng sẽ khiến chúng trở về nơi đó, để những kẻ rắp tâm bất lương kia nếm thử mùi vị bị cắn trả.
Người nào làm, nàng không rõ, nhưng trong cung hiển nhiên là đều thông minh không ít. Từ việc ngang nhiên tặng hoa độc, hãm hại công khai, lấy lòng, đến việc để Thái hậu ra mặt, âm thầm thả rắn…sau này, Tiểu Tiểu không biết bọn họ sẽ còn hãm hại mình thế nào nữa, nàng không sợ những chuyện này, điều duy nhất nàng sợ là Điểm Điểm xảy ra chuyện.
“Mẹ, Như Nhi nó…” Chơi lâu như vậy, suýt nữa là bé quên béng luôn Như Nhi, đến giờ mà Như Nhi vẫn chưa trở về, có phải đã bị bắt, hoặc là gặp nguy hiểm rồi không?
Nghĩ đến việc Như Nhi có thể sẽ gặp nguy hiểm, Điểm Điểm cũng không sợ việc mẹ sẽ đánh bé, bé nắm chặt lấy tay Tiểu Tiểu:
“Mẹ, có thể Như Nhi đã gặp nguy hiểm rồi, người cứu nó đi, người nhất định phải cứu nó. Hôm qua mẹ hỏi con đã làm chuyện xấu gì rồi, thật ra con không làm gì cả, chỉ đem Như Nhi thả lên người ả nữ nhân kia thôi…”
Điểm Điểm khẩn trương đến độ bật khóc, Như Nhi là rắn có linh tính, nó không trở về, nhất định là đã bị bắt nhốt, chắc chắn là xảy ra chuyện rồi.
“Vân phi? Thả lên người Vân phi?” Tiểu Tiểu lo lắng hỏi. Vân phi kia, vừa nhìn là biết không phải nhân vật đơn giản, có phải đã bắt Như Nhi rồi không…
Thấy Điểm Điểm gật đầu, Tiểu Tiểu gọi: “Hoa Nguyên!”
Hoa Nguyên đứng hầu ngoài phòng liền chạy vào, Tiểu Tiểu tức giận nói: “Hôm qua và hôm nay, bên chỗ Vân phi có xảy ra chuyện gì không?”
“Nương nương, hôm qua Vân phi và ma ma của ả ta đều bị rắn cắn, có phải là…”
Thấy Tiểu Tiểu lại phẫn nộ lần nữa, Hoa Nguyên không khỏi nhớ đến lần đầu gặp mặt lúc ở lãnh cung, Tiểu Tiểu chỉnh ma ma kia đến phát thảm! Kiềm chế sự run rẩy, Hoa Nguyên dựa sát vào cửa, dè dặt hỏi.
“Cái gì, hôm qua đã bị cắn rồi sao?” Tiểu Tiểu càng trở nên lo lắng hơn. Nguyên một buổi tối hôm qua, chắc hẳn Như Nhi phải chuồn về được rồi chứ, nhưng…
Nàng phải đến chỗ Vân phi xem thử, hi vọng Như Nhi không sao, chỉ bị Vân phi nhốt lại thôi.
“Điểm Điểm, con nghe mẹ nói này, chuyện của Như Nhi con không cần phải lo, mẹ sẽ cứu nó về. Con đến Lân vương phủ vài ngày trước đã, nhìn thấy đám người Hoàng thượng, con phải cẩn thận một chút. Đúng rồi, trừ Lân vương ra, ở cùng với người khác con đều phải đề phòng chút, rõ chưa?”
Tiểu Tiểu ôm Điểm Điểm dậy, thả bước đi ra bên ngoài, nhìn thấy Hỷ công công đang đứng hầu ở trong viện, nàng mới nhớ ra Hỷ công công vẫn luôn đứng đợi bên ngoài:
“Hỷ công công, ngươi đi bẩm báo với Hoàng thượng một tiếng, Điểm Điểm đã theo Lân vương hồi phủ, là Thái hậu nương nương đã cho phép. Hoa Nguyên, đóng cửa cung cho kĩ, trước khi ta trở lại, ai cũng không được vào, rõ chưa?”
Không đợi hai người đáp lời, Tiểu Tiểu tiếp tục đi về phía trước. Có lẽ đây gọi là mệnh, đương lúc nàng hạ quyết tâm muốn rời đi, đột nhiên lại phát sinh chuyện khác, giữ lại bước chân rời cung của nàng…
………………..
“Lân vương!” Giống như nàng nghĩ, hóa ra đây chính là thần giao cách cảm. Bên Hoa Thanh Trì, Lân vương ngồi xổm nơi đó, trên tay dính đầy bùn đất, Điểm Điểm nhanh nhẹn chạy tới, thắc mắc:
“Thúc thúc, thúc đang làm gì vậy? Có phải muốn đem chôn con cá kia hay không?”
“Phải đó, bị phơi như vậy cũng rất tội nghiệp, cho nên thúc thúc đem chôn nó xuống đất…” Lân vương cười ôn hòa, đối với đứa trẻ này hắn thật không tài nào nghiêm túc nổi.
Sau khi đám người Tiên phi đi, vốn hắn chỉ là thấy trong lòng phiền muộn nên đến đây giải khuây, vô tình nhìn thấy con cá bị phơi khô này, Lân vương không nhịn được, tốt bụ